Chương 33: Ngày 33: Trận Chiến Khốc Liệt Bắt Đầu

Khi tôi tỉnh dậy, tôi cố di chuyển nhưng cơ thể tôi cảm thấy nặng quá và cảm giác như bị kẹt kẹt cái gì đó. Tôi cố di chuyển tay tôi với một sự lây động nhẹ nhưng vì lý do nào đó, tôi không cảm giác được tay tôi nữa. Tôi quyết định tìm hiểu điều gì đang xảy ra, tôi nhìn sang trái, tôi nhìn sang phải. Khi tôi nhìn qua phải tôi thấy Gobumi

-chan nằm trên cánh tay của tôi, và khi nhìn sang trái tôi thấy Tóc đỏ đang ngủ trên cái tay còn lại.

Yeah, cái này người ta gọi là "gối tay". Đó là cảm giác tắc nghẽn từ hai cái đầu ngăn cản dòng chảy của máu trong tay tôi.

Làm thế nào để thoát khỏi tình trạng này đây.

Thật lòng mà nói tôi muốn di chuyển tay tôi, nó đang ngày càng tệ đây nè, nhưng tôi lại không muốn tự mình đánh thức họ dậy, họ đang ngủ ngon lành và hạnh phúc. Điều tôi muốn hỏi là khi nào mà Gobumi

-chan vào phòng ngủ của tôi? Khi Tóc đỏ lẻn vào phòng ngủ của tôi, lúc đó tôi vẫn còn một xíu nhận thức, tôi vẫn còn nhớ cô ấy nằm lên giường vì thế tôi biết sự hiện diện của cô ấy ở đây.

Có lẽ nào là cô ấy sở hữu một kỹ năng mạnh mẽ như [Ẩn thân] mà kỹ năng [Cảm ứng chuyển động] của tôi không thể cảm nhận được? Không, thật không thể tin nổi.

Nhiều khả năng là nếu sự hiện diện của một ai đó mà không có sự khát máu hay sát khí gì đến chủ nhân của kỹ năng [Cảm ứng chuyển động], thì tín hiệu sẽ rất yếu, và vì tôi đang ngủ tôi vẫn cảm nhận được một tín hiệu khá yếu. (Chém, thế hôm qua đứa nào cảm nhận mấy thằng mò qua phòng nữ kia, biết mà cho qua chứ gì)

Tôi nghĩ rằng, "Vào lúc này tôi phải làm gì đó trong cái tình trạng này..." khi ấy Hobusei

-san đi qua. Hobusei

-san là tên của Hobgoblin Mage đó, nhớ chưa? Tên của vị pháp sư đó. Bạn có thể hiểu cho nhưng tôi nghĩ nó quan trọng nên nó đáng được lặp đi lặp lại, đó là sự cầu cứu. Tôi kêu gọi sự giúp đỡ của cô ấy từ ánh mắt của tôi. Cô ấy đáp trả lại bằng một nụ cười mỉm, nhặt cuốn sách của tôi từ hộp công cụ, [Giới thiệu về phép thuật

-ma thuật cơ bản Tập 2] và sau đó bỏ đi một cách duyên dáng.

Grừ, cô nên trả lại nó cho tôi.

Sau đó, Gobukichi

-kun đi ngang qua cho buổi đào tạo buổi sáng mang theo cây [Rìu bán nguyệt]. Tôi cầu cứu bằng ánh mắt như với Hobusei

-san. Nó hơi rối một tí nhưng cuối cùng chỉ biết chấp tay lại cầu nguyện và rời đi. Tôi cay đắng dõi theo nụ cười vui sướng của nó khi nó cũng làm như vậy.

Oãi, chúng ta là bạn bè mà, phải không? Giúp đi, được không anh bạn?...

Sau Gobukichi

-kun, Gobue

-chan ngáy ngủ theo sau. Gần đây, cô ấy thu thập được những viên ngọc giống như là "Hồn Thạch". Cô ấy dường như đã thành lập một nhóm khai thác mỏ Hồn Thạch này với các Goblin khác. Xét theo thói quen của cô ấy thì nó như là thời gian giải trí trước buổi đào tạo sáng.

Tôi nài nỉ van xin bằng ánh mắt. Vì cô ấy cười nhăn nhó như kiểu: "Em không thể giúp được." nên tôi nghĩ: "Cô ấy có đi luôn không?" nhưng chỉ khi cô ấy nhìn thấy một cái gì đó làm ớn lạnh cả người. Trong khi tôi đang nghĩ "Hả? Gì vậy?" cô ấy vội vã chạy đi.

Chu mi nga... tay tôi đang dần dần...

Lời cầu cứu của tôi không chạm đến ai cả, và tôi bị để lại như vậy.

Có vài đứa không thường xuyên qua đây quan sát nỗi bất hạnh của tôi, nhưng không ai trong chúng giúp tôi cả.

Khoảng một giờ sau khi tôi dậy, hai người ấy cuối cùng cũng đã chịu dậy, họ mở mắt ra. Như là thứ có thể đoán được, nó đang dần khiến tay tôi tê dại, thật nguy hiểm, do đó lý do mà họ thức dậy có lẽ vì tôi đã cố cứu lấy tay tôi bằng vài chuyển động nhẹ nhàng và vô hình.

Thẳng thắn mà nói thì dùng tay bạn làm gối suốt lúc ngủ là nguy hiểm, đặc biệt là khi dùng cả hai tay bạn. Lúc này đây, tôi không còn cảm nhận được chúng nữa.

Sau khi tôi dùng bữa sáng do hai chị em chuẩn bị cho tôi, tôi bắt đầu buổi đào tạo sáng.

Tất cả luyện tập đến mức độ rất đáng sợ.

Ể? Khi tôi quan sát với một chút nghi ngờ, Gobukichi

-kun nói với tôi rằng vị trí cao hơn càng ít lại với cái chết của cựu thủ lĩnh, các Goblin hiểu rằng cách duy nhất để đoạt nó là, phải làm như tôi, trở nên mạnh hơn, và cách duy nhất để trở nên mạnh hơn là nghiêm túc khắc phục hạn chế của bản thân. Trao đổi vài thông tin về buổi đào tạo, đó là những cái mà chúng tôi kết thúc với nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!