Ngày tiếp theo, chúng tôi đang luyện tập ở lô đất trống ngoài cửa hang như thường ngày, thì có một đám Goblin xa lạ đến.
Mặc dù chúng trông thật bẩn thỉu, nhưng tôi thấy 3/4 trong số chúng mang theo một cây kiếm ngắn sứt mẻ hoặc rìu chiến, trông cũng dùng được, treo ở thắt lưng. Chúng cũng mặc giáp da nhuộm đầy máu trên bộ giáp lưới bẩn thỉu. Có đến tận 3 Hobgoblin trong số chúng.
Liệu đây có phải là cuộc chiến sinh tồn nổ ra trong hai ngày liên tiếp không? Tôi có một sự phấn khích không hề nhẹ, nhưng đó dường như là thế hệ cha mẹ chúng tôi, những người đã rời hang đi viễn chinh.
Goblin già đang xem chúng tôi tập luyện, ngăn cản cái ý định gây chiến của tôi, và tách hai nhóm ra.
Ờ tôi hiểu mà, họ không phải kẻ thù. Tôi nhận ra rằng tôi phải đi chào họ thật lễ phép.
"Tốt hơn là nên đi chào họ thôi."
Ngoài ra trốn sau bóng lũ Goblin, rõ ràng là đám cấp dưới, đang mang những cái ba lô lớn
--có thể là chứa rất nhiều hoa quả cho cuộc viễn chinh lần này
-- là năm cô gái loài người bị trói và buộc miệng lại để khỏi chống cự và bị mang đi bởi lũ Goblin cấp dưới.
Đánh giá theo quần áo thì bốn cô là người bình thường, người cuối cùng mặc một chiến giáp da có lẽ là nhà thám hiểm.
Chỉ có cô gái trông như nhà thám hiểm là bị trầy nhẹ, chắc do bị đánh, và quần áo của họ vẫn bình thường như vậy có lẽ họ vẫn chưa bị làm nhục. Tuy nhiên đó chỉ là vấn đề thời gian thôi. Chúng tôi không dám nhìn vào cái đang thay đổi hình dạng của Goblin già và cũng như tên Hobgoblin đang nói chuyện với ông ta.
Bất kỳ ai cũng có thể biết được những gì họ đang nói, ngay cả khi họ không muốn.
Tôi không có chút do dự nào trong việc giết và ăn kẻ khác, nhưng ép buộc người khác lại không phải là điều tôi thích. Tất nhiên là tôi hiểu bản năng sinh tồn của loài vật là duy trì nồi giống, nhưng để quyết định xem điều đó đúng hay sai lại là một vấn đề khác.
Tôi cũng vậy, khi làm việc ở những nơi nguy hiểm, vui vẻ một chút với nữ đồng nghiệp cũng chỉ để giảm căng thẳng, nhưng trong tình huống đó phải có sự đồng thuận của hai bên. (Các thanh niên nghe rõ chưa?)
Bị ép buộc như vậy làm tôi phát ốm. Đẹp trai thì mới có nhiều người yêu... à nhầm những người dễ thương nên được yêu quý, cái đẹp nên được tôn trọng... phải không?
Vì Goblin quá yếu so với con người, nên số lượng là cần thiết. Sau một cuộc chiến vất vả nếu số lượng giảm xuống thì Level sẽ tăng lên để lắp đầy phần giảm bớt.
Tuy nhiên, trông tôi có đang quan tâm điều đó không? Nó chẳng thay đổi nhiều về cách suy nghĩ của tôi từ khi tôi hồi sinh.
Với suy nghĩ như vậy, tôi sẽ cứu họ.
Đạo đức giả ư? Vâng, nhưng sẽ chẳng sao cả vì sẽ vô nhân tính hơn nếu không làm gì.
Tên Hobgoblin thủ lĩnh đang nói chuyện với Goblin già sau khi tôi hỏi hắn để những cô gái cho tôi có được không.
Tôi không hiểu tại sao, nhưng Goblin già nhìn tôi bằng khuôn mặt quái lạ, tôi bỏ qua điều đó.
Tên Hobgoblin thủ lĩnh cũng nhìn tôi bằng bộ mặt đó và nói "Mày vừa nói gì thế?", nhưng tôi vẫn lặp lại để hắn thông.
Điều quan trọng là phải thảo luận mọi vấn đề trước. Không quan tâm là bạn không ưu gì đối phương, bạn nên bắt đầu bằng việc thảo luận vấn đề của bạn. Bất kỳ sự thù địch nào cũng nên đặt sang một bên nếu được. Tôi thuyết phục hắn ta một cách kiên nhẫn nhưng tên Hobgoblin thủ lĩnh không sẵn sàng lắng nghe. Đó chưa phải là tất cả, hắn trở nên điên loạn khi tôi ngoan cố yêu cầu hắn.
Tôi tiếp tục ráng thuyết phục tên thủ lĩnh, nhưng nhanh chóng nhận ra rằng điều đó thật phí thời gian và dừng việc đó trước khi lũ Goblin cấp dưới nổi điên lên.
Tên Hobgoblin thủ lĩnh rút kiếm ra và vung vẫy trước cổ họng tôi một cách chế giễu. Khi tôi rút kiếm ra, phía sau tôi Gobukichi cũng làm như vậy, cầm chắc vũ khí và chờ đợi.
Tôi vẫn là tôi, và vì thế, thuyết phục là rắc rối. Và tôi sẽ giết hắn? Không, tôi gặt thanh kiếm của tên thủ lĩnh ra và tra cây Estoc vào thắt lưng.
Thời điểm ấy, bầu không khí thay đổi một cách rõ ràng.
Goblin từ hai phía đều lộ rõ sự hung hăng cầm vũ khí trên tay, nếu một trong hai, tôi và tên thủ lĩnh có động thái gì, hiện trạng này sẽ bị phá vỡ. Tất nhiên ai cũng sẽ cố gắng giết kẻ thù trước mặt. Lý do để không ai làm điều đó là vì chúng tôi đã tổ chức điều hành kỉ cương chặt chẽ bằng sức mạnh, nhưng cũng vì bản năng mách bảo rằng nếu cuộc chiến xảy ra ở đây, bên nào cũng sẽ nhận tổn thất nặng nề, bất kể là thắng hay thua.
Chúng có tổng số 28 mạng trong khi chúng tôi tới 39 mạng. Nếu nói về số lượng chúng tôi chiếm ưu thế hơn, tuy nhiên kinh nghiệm thực chiến và kinh nghiêm chiến đấu tập thể chúng vượt xa chúng tôi.
Thành thật mà nói thì tôi chẳng biết bên nào sẽ thắng nếu cuộc chiến nổ ra, và bắt đầu một cuộc chiến dưới điều kiện như vậy chắc chắn sẽ gây tổn thất lớn cho hai phía, vì điều đó mà tôi không hành động gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!