Chương 1: Ngày 1

Dường như tôi đã bị giết chết sau khi bị đâm bởi "kẻ bám đuôi", đó là người tôi xem như em gái, và bằng một cách nào đó tôi đã hồi sinh.

Wow thật là buồn cười. À không, tôi không đùa khi nói rằng tôi đã được hồi sinh. Bạn có thể nói rằng tâm trí tôi hiện tại đang trầm xuống từ tất cả những rắc rối, vì vậy tôi sẽ cảm kích nếu bạn giữ lại những lời bình luận cho đến khi tôi kết thúc câu chuyện của mình vì nó sẽ thiếu văn minh nếu bạn ngắt lời. Ahem, hãy để tôi giải thích tất cả từ đầu...

Vâng, đầu tiên là tên của tôi, tôi đã từng được gọi là Tomokui Kanata. Nhưng hiện tại, sau khi hồi sinh, cứ xem tôi là như kẻ vô danh.

Có một chút sai sót trong ký ức nhưng tôi vẫn nhớ sau một ngày làm việc mệt nhọc, các đồng nghiệp mời tôi đi uống nước, tôi đồng ý lời mời và chúng tôi tới quán rượu.

Vì ngày mai là ngày nghỉ, ngay cả những người có tửu lượng kém cũng phải uống suốt đêm. Thậm chí khi về tôi còn phải mang thêm một đồng nghiệp về nhà vì cô ta đã quá say để có thể tự về.

Cô ta đã ngủ và tôi không muốn đánh thức cô ấy dậy, nên tôi đặt cô ấy lên giường. Thể trạng và tình yêu đối với rượu của tôi lớn hơn so với cô ta và vào lúc đó tôi đã bị thôi thúc uống rượu trong khi ngắm trăng tròn, vì vậy tôi nghĩ đến việc mở tủ lạnh ra.

Tôi nhận ra rằng kệ dưới nhét đầy bia, chuhai (rượu), và nước ngọt giờ đã trống rỗng.

Tôi đã uống hết từ hôm qua và lên kế hoạch mua lại vào hôm nay nếu không có lời mời của các đồng nghiệp trước đó.

Tôi đã hoàn toàn quên điều đó.

Đúng rồi. Đó là một lỗi lầm lớn nhất trong đời khi uống hết tất cả vào hôm qua.

Giá mà tôi chừa lại một lon.

Tôi

-không, không... bỏ qua các cuộc trò chuyện một chút.

Tôi, người muốn uống sake bằng mọi giá, đã đến cửa hàng tiện lợi 24/24 gần đó, mua năm lon bia và về nhà.

Mùa hè đang đến, nhưng đêm vẫn se lạnh. Trăng tròn và dĩ nhiên là màn đêm thật đẹp.

Đám mây, cái mà đang che đi mặt trăng, cũng thật dễ chịu. Thật đấy, uống sake với ánh trăng bạc rọi xuống làm cho nó ngon hơn những trải nghiệm thông thường.

Trong khi đang nghĩ về rượu, tôi nhận ra dưới ánh đèn đường là một cô gái xinh đẹp. Khuôn mặt đó tôi có thể nhận ra. Cô ấy được biết đến như "kẻ bám đuôi" tên là Kirimine Aoi, nữ sinh viên đại học trong khu vực, ở độ tuổi đôi mươi nhỏ hơn tôi năm tuổi.

Mối quan hệ của chúng tôi chính xác không phải là cái mà bạn gọi là "bình thường". Bạn thấy đó, năm cuối cấp ba tôi thấy hai tên du côn đang quấy rối một cô gái, chính là Aoi. Cô ấy mới 12-13 tuổi vào lúc đó. Tôi cứu cô ấy và đó là cách định mệnh đưa tôi đến gặp cô ấy.

Vâng, nó không sai khi tôi nói là tôi đã giúp, nhưng tôi không chắc rằng điều đó đúng để nói.

So sánh với tôi bây giờ, tôi đã từng là một con gà, một con gà hèn nhát. Vào lúc đó, bạn có thể dễ dàng thấy một cô gái bị hai tên du côn quấy rối. Mặc dù nó thật tồi tệ, nhưng mọi người xung quanh đều làm ngơ.

Như một người mà năng lực ESP(1) vẫn chưa thức tỉnh, tôi có thể chọn hoặc là giúp cô ấy hoặc là chạy trốn.

Tuy nhiên, không biết may hay rủi, tôi đã nhận được một cây vũ quân sự(2) như một món quà sinh nhật từ người chú, chú ấy đam mê vũ khí. Chú làm trong một doanh nghiệp vừa và nhỏ có quan hệ với quân đội, vì vậy thật dễ để chú tặng nó cho tôi. Những công ty chịu sự ảnh hưởng của một công ty lớn, Avalon.

Avalon, công ty làm ra cây vũ của tôi, đã truyền bá tên tuổi của nó khắp "vũ trụ" như là một công ty vũ khí nổi tiếng.

Vào lúc đó, tôi không có can đảm để sở hữu một đồ vật nguy hiểm như vậy, nó thật đáng lo ngại và không an toàn, nên tôi để nó cho đẹp phòng chứ không dám sử dụng.

Tuy nhiên, một người bạn "Ota" của chú tôi nói rằng muốn xem cây vũ. Sau đó ông ta gửi mail cho tôi nói là đang trên đường đến xem nó.

Tin nhắn gồm địa điểm nơi chúng tôi có thể gặp, nên tôi quyết định đi bộ tới đó. Tôi mang theo cây vũ bên mình nên ông ta có thể xem ngay lúc đến.

Điều đó đã mang tôi đến tình trạng bây giờ.

Tuy là một kẻ hèn nhát, nhưng tôi đã dùng cây vũ lên người lũ du côn đang quấy rối cô gái trẻ. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác "bùng cháy" khi bảo vệ một cô gái xinh đẹp khỏi bị làm hại.

Sau khi đánh lũ du côn, chúng nổi điên với tôi. Tuy nhiên bất chấp sự tức giận của chúng, chúng không thể nào chịu nổi một món vũ khí như cây vũ. Sau một vài đòn, chúng đã nằm trên mặt đất sùi bọt mép và co giật dữ dội. Tôi nhanh chóng cầm tay cô gái đang hoảng loạn và bỏ chạy đến nơi an toàn.

Tôi vẫn còn rất trẻ vào những ngày đó. Vì sự tò mò và ý thích bất chợt, tôi đã làm một việc khủng khiếp lên lũ du côn trong khi cố gắng cứu Aoi vào lúc đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!