Từ huyện Tháp hướng đến đèo Hồng Kỳ Lạp, lúc đầu coi như bằng phẳng.
Tư Dã rất muốn thử làm tài xế, nhưng Cận Trọng Sơn từ chối nhường ghế lái cho anh.
"Lát nữa sẽ không dễ lái."
Khi độ cao tăng lên, những đám mây dường như hạ cánh trên mặt đất.
Đồng cỏ hai bên đường chuyển từ màu xanh sang màu cỏ vàng, rồi nâu rồi vàng, cuối cùng phủ một màu trắng xóa.
Tư Dã nằm sấp trên cửa sổ xe, "Mẹ kiếp! Có tuyết! "
Lúc này con đường đã trở nên rất chật hẹp, phủ một lớp tuyết không tan, trộn lẫn với bùn đất, ở giữa còn có vết bánh xe, nhìn rất bẩn.
Cận Trọng Sơn hỏi: "Còn muốn lái xe không? "
Tư Dã thú nhận, " Như này em không lái được."
Anh sợ nhất phải lái loại đường núi đầy tuyết này, chưa kể còn lầy lội, rất dễ trượt ngã.
Lại lái thêm một đoạn, thế giới đã biến thành một mảnh trắng xóa.
Con đường phủ đầy tuyết trắng, dọc theo dãy núi đều là núi tuyết, bởi vì độ cao đủ cao, không giống như ở huyện thành, còn có thể nhìn thấy nửa dưới màu xám đen của núi tuyết.
Tư Dã liếc mắt nhìn lại, ngọn núi tuyết được bao phủ bởi một lớp bạc từ đầu đến chân.
Bầu trời có màu xanh xám, những đám mây dày đặc bao phủ một vùng trời rộng lớn.
Thoạt nhìn, không thể phân biệt được đâu là mây, đâu là tuyết.
Những đám mây ở dưới chân, nhưng tuyết được giữ bởi những ngọn núi trên bầu trời.
Tư Dã mở cửa sổ xe ra một khe hở, tiếng gió gào thét và không khí lạnh thổi vào như đạn đại bác.
Anh vội vàng đóng lại, sờ sờ khuôn mặt tê dại của mình, "Bên ngoài lạnh như vậy sao? Bây giờ là tháng bảy rồi đấy!"
Trong xe có điều hòa không khí, nhiệt độ không đổi, bên ngoài lại là gió thổi điên cuồng và tuyết đổ ầm ầm.
"Không có gì lạ cả, em chơi ở Nam Cương đủ rồi thì có thể đi một chuyến tới đường cao tốc Độc Khố."
"Từ Khố Xa ở Nam Cương đến Độc Sơn Tử Bắc Cương, ở giữa đi qua Ba m Bố Lỗ Khắc, vượt qua Thiên Sơn.
Đồng cỏ mùa hè đến tuyết rơi vào mùa đông, chỉ mất một ngày."
Tư Dã biết đường cao tốc Độc Khố, đây là một con đường chỉ có mùa hè mới mở cửa toàn bộ hành trình, hầu như mỗi hướng dẫn đều đề cập tới.
"Vậy chúng ta sẽ đi cùng nhau chứ? Đường dễ em lái xe, đường khó anh lái.
Đến Độc Sơn Tử, còn có thể đi Y Lê, A Lặc Thái ở phía bắc."
Tư Dã càng nghĩ càng cảm thấy kế hoạch này rất đẹp.
Cứ đi một vòng như vậy, vội vàng trước khi đường cao tốc Độc Khố đóng cửa trở lại Kashgar, gần như có thể nhìn thấy cảnh mùa thu của cao nguyên Pamir.
Cận Trọng Sơn lại không nói gì.
Tư Dã tự mình hưng phấn xong, phát hiện ra có gì đó không đúng, nghiêng người, "Anh? "
"Anh không lên đường cao tốc Độc Khố." Cận Trọng Sơn nói rất bình tĩnh, giọng điệu cũng rất bình thường, nhưng không có chỗ để thương lượng, "Nhưng anh có thể đưa em đến Khố Xa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!