Chương 8: Hái Hoa Đạo Mới Là Liên Hoa Nhân?

Edit: Linhxu

Beta: wicca

Đêm dài yên tĩnh, Cổ gia to như vậy, trừ bỏ người gác đêm cùng người gõ mõ cầm canh, tất cả đều đã ngủ say.

Đã không biết là canh mấy, Cận Liễu Liễu mới được tiểu liên dìu, lắc lư xiêu vẹo trở lại trong viện của mình. Tiểu liên đã muốn buồn ngủ đến hai mắt đều không mở ra được, nghĩ đến Cận Liễu Liễu hôm nay càng mệt, mới cố gắng chống cự không có gục đầu lên bàn ngủ.

Cận Liễu Liễu lại chịu khổ sở, Lý thị không đánh nàng, không mắng nàng, chính là bắt nàng dùng tay giơ một ngọn đèn to, Lý thị đi đến chỗ nào, nến phải theo tới chỗ đó.

Khi Lý thị tắm rửa lại cực kỳ công phu, hết kì lưng lại đến mát xa, Cận Liễu Liễu không dám kêu tiếng nào đứng cách nàng vài thước, hai tay thẳng tắp giơ cao trước ngực, cố gắng giữ vững ngọn đèn.

Vừa mới bắt đầu còn có thể giữ vững vàng, nhưng một lúc lâu sau, tay nàng tựa như lá cây đong đưa trong gió lạnh, không ngừng run run.

Trương mẹ vừa thấy hai tay nàng lay động, sẽ không lưu tình chút nào dùng cặp móng vuốt gà kia ra tay, hung hăng cào lên mu bàn tay nàng một chút.

Cận Liễu Liễu sẽ mạnh mẽ cả kinh, đau đến cơ hồ muốn nhảy dựng lên, lại sợ dầu thắp hắt vào tay, chỉ có thể cố gắng chịu đau, tiếp tục giơ.

Nhưng dù là như thế, ngọn đèn kia cũng càng ngày càng nặng, dầu thắp hắt ra, rơi xuống tay nàng. Lúc đầu còn không sao, cuối cùng dầu thắp nóng lên, làm cho đôi tay nàng nóng đỏ không biết bao nhiêu chỗ.

Vẫn phải đợi cho Lý thị chậm rãi tắm rửa xong, trở về phòng dùng xong bữa ăn khuya phong phú, lại thay xiêm y rồi lôi kéo nha hoàn trong phòng cùng nhau thiêu thùa may vá, Cận Liễu Liễu liền phải quỳ gối bên cạnh người nàng, dùng hai tay đã sớm đau sưng đến chết lặng, giơ ngọn đèn.

Đợi cho Lý thị rốt cục chịu không được , để cho Trương mẹ cho phép mọi người hầu hạ hạ đi ngủ , Cận Liễu Liễu mới bị ban ân trở về sân.

Nàng hôm nay bị ném vào bể nước đã bị kinh hách, lại trải qua sự hành hạ như vậy, cả người đã sớm mệt mỏi hết sức, lại bởi vì tinh thần đã bị kinh hách nặng nề, làm thế nào cũng không ngủ được.

Cánh tay đau như là không phải của nàng, vết phỏng trên tay tuy rằng đã dùng nước lạnh tẩm quá, lại vẫn là rất nóng rất đau.

Tiểu liên đã sớm ngủ say ở phòng bên cạnh, Cận Liễu Liễu vừa đói lại vừa mệt lại đau và sợ, cả người giống như con thú nhỏ bị thương cuộn mình lại trên giường, "Anh anh" khóc.

Nhưng khóc không bao lâu, nàng lại ngay cả khí lực khóc cũng không còn, vì thế trong lòng lại ủy khuất, vạn phần tưởng niệm dến mấy gian nhà ngói rách nát ở cùng cha mẹ đệ đệ.

Bình thường vào giờ này, cả nhà bọn họ đã sớm đang ngủ đi. Mẫu thân sẽ ngẫu nhiên đứng lên, bởi vì cha ban đêm có đôi khi cần uống thuốc.

Tiếp qua vài canh giờ nữa, bọn họ đều sẽ rời giường. Cận Liễu Liễu trước tiên giúp tiểu đệ đệ mặc quần áo, tiếp theo đi ra sân gánh một thùng nước giếng, sau đó cùng nương cùng nhau làm điểm tâm ở nhà bếp.

Điểm tâm nhà bọn họ luôn ăn rất đơn giản, không có gì ngoài cháo ngô linh tinh, rồi mẫu thân sẽ làm thêm củ cải kho thật mặn.

Nhưng là thời điểm ở nhà, người một nhà tuy rằng ăn không đủ no, lại ăn thực vui vẻ. Nàng sẽ cùng đại đệ đệ a bảo cướp đi chút cháo ngô cuối cùng trong nồi, bởi vậy còn đặc biệt ăn thật nhanh, có đôi khi đầu lưỡi nóng chết lặng cũng không dám dừng lại.

Ai, ở nhà thời điểm, khổ là khổ một chút, mệt là mệt một lúc, nhưng nàng cũng rất vui vẻ a.

Đôi mắt to vốn đã khóc đến sưng đỏ, lại bắt đầu phiếm hồng. Cận Liễu Liễu mệt mỏi lui lại một góc, bắt đầu vạn phần tưởng niệm đến cha mẹ cùng hai đệ đệ.

"Nương, nương, ta..." Nàng như thế nào cũng ngủ không được, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, lại bắt đầu nói mê sảng.

Bên giường bỗng nhiên vang lên một tiếng thở dài trầm thấp, tiếp theo một thanh âm giống như đã từng quen biết vang lên: "Đây là làm sao vậy, tại sao lại khóc thành như vậy?"

Cận Liễu Liễu giật mình một cái tỉnh lại, kinh ngạc "Di" một tiếng.

Thanh âm kia lại là một tiếng thở dài, tiếp theo một người ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng cười với nàng: "Tam thiếu phu nhân, đã lâu không gặp?"

Cận Liễu Liễu nhìn khuôn mặt đang nhẹ nhàng cười kia, mắt phượng tràn đầy ý cười, lại mang theo vài phần thương tiếc. Nàng nghĩ nghĩ, kinh ngạc kêu ra tiếng: "Ngươi là người trộm hoa kia!"

Kia Vân Thượng Phi vui vẻ nói: "Ngươi còn nhớ rõ ta."

"Đương nhiên nhớ rõ ." Cận Liễu Liễu nói: " Hoa của ngươi còn chưa trộm đi sao?"

Vân Thượng Phi nhíu nhíu lông mi bên trái: "Tam thiếu phu nhân vẫn là ngây thơ như vậy, như thế nào, phu quân của ngươi chưa có dạy ngươi nữ nhi gia sự sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!