Chương 69: Đòi Nợ

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cổ Vưu Chấn tức giận đến sắp điên!

Ngày mai hắn sẽ thành thân nhưng tân nương tử ở ngay dưới mí mắt của phần đông ám vệ bình lý tiêu thất! (biến mất trong bình yên).

Hai canh giờ trước trong lúc ngủ mơ Cận Văn Hiên tỉnh lại xoa xoa hai mắt nhập nhèm buồn ngủ, phát hiện mẫu thân không nằm bên cạnh liền theo thói quen nhìn ra bên ngoài hô to: "Mẫu thân".

Không có hồi âm.

Hắn nghĩ chắc là mẫu thân phải đi ra phòng ngoài làm việc vì thế lại gọi to thêm: "Mẫu thân!"

Theo lẽ thường sau khi hắn tỉnh dậy gọi mẫu thân, Cận Liễu Liễu đã sớm bước nhanh chạy vào phòng ôm lấy Cận Văn Hiên. Nhưng Cận Văn Hiên liên tục kêu vài lần vẫn không thấy mẫu thân đi vào phòng.

Trong lòng Cận Văn Hiên có chút mất hứng vừa tỉnh ngủ hắn luôn luôn cảm thấy không thoải mái, vì thế mẫu thân sẽ đi đến bên cạnh hôn vào má hắn, lại ôm hắn một cái mới có thể thổi tan cái bụng không thoải mái của hắn.

Nhưng hôm nay không thấy mẫu thân đâu trong lòng hắn chẳng những càng thêm không thoải mái cũng bắt đầu cảm thấy bất an.

Mẫu thân đi đâu rồi?

Hắn chầm chập đứng lên, nhấc cặp chân ngắn nhảy xuống giường, cũng không đi đôi hài dưới giường cứ như vậy "Lạch cạch lạch cạch" chạy ra ngoài.

"Mẫu thân!" Cận Văn Hiên đi một vòng trong phòng, không có ai.

Hắn bĩu môi đi ra khỏi phòng. Trong viện đang rất nóng mặt trời chiếu chói lọi nhưng không có bóng dáng một ai.

"Mẫu thân!" Lúc này hắn sử dụng tất cả khí lực bú sữa hô rách cổ họng, nhưng vẫn không nghe thấy tiếng Cận Liễu Liễu trả lời hắn.

Rốt cục cái miệng nhỏ nhắn của hắn mở to, "Oa oa" khóc lớn lên.

Vì thế cơ hồ tất cả mọi người bị tiếng gào khóc của hắn làm kinh động.

Cận gia tẩu tử là người đầu tiên ra khỏi phòng nhìn thấy ngoại tôn bảo bối của mình chỉ mặc quần lót, tóc rối bù, chân trần đứng dưới trời nắng to khóc đến mặt đỏ bừng, nàng lập tức giận điên lên.

"Bảo bối của ta, làm sao vậy? Sao lại khóc thành như vậy? Mẫu thân của ngươi đâu? A?" Cận gia tẩu tử ôm lấy Cận Văn Hiên, thân thủ giúp hắn lau nước mắt nước mũi.

Cận Văn Hiên vô cùng ủy khuất: "Không thấy mẫu thân, không thấy mẫu thân!"

Nói xong tiếp tục gục đầu lên vai Cận gia tẩu tử mà khóc.

"Không thấy mẫu thân? Đừng khóc đừng khóc a, nhất định là mẫu thân ra nhà trước có việc, bà mang ngươi đi tìm mẫu thân a, đừng khóc đừng khóc a." Cận gia tẩu tử dỗ Cận Văn Hiên ôm hắn đi ra nhà trước.

Lúc này bọn hạ nhân nghe thấy tiếng khóc cũng chạy ra, người hầu đắc lực nhất của Hứa Tam Nương

-Ngô tẩu chạy đến nói với Cận Văn Hiên: "Tiểu thiếu gia làm sao vậy? Sao lại khóc to như vậy? Đáng thương ."

Cận gia tẩu tử hỏi: "Ngô tẩu, ngươi có nhìn thấy Liễu Liễu nhà chúng ta không?"

Ngô tẩu nói: "Không gặp nha. Làm sao vậy? Thiếu phu nhân không ở trong phòng?"

"Đúng nha, Văn Hiên tỉnh dậy không thấy mẫu thân nên khóc."

"Có phải đi ra ngoài hay không?"

"Chắc không phải đâu, ngày mai chính là ngày đại hỉ. Hơn nữa nếu nàng đi ra ngoài cũng sẽ nói với chúng ta một tiếng."

"Có phải đi nhà xí không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!