Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Lê Tuyền thắng xe ngựa đưa Cận Liễu Liễu, Cận Văn Hiên và A Bảo về đến nhà, Cận gia tẩu tử lại chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn mời Lê Tuyền ngồi xuống uống rượu.
Cận Liễu Liễu cho Cận Văn Hiên ăn uống no dỗ hắn ngủ xong, đi ra nhà chính ngồi cùng Lê Tuyền thêm một lát.
Cận gia tẩu tử đang cầm bầu rượu rót rượu cho Lê Tuyền thấy Cận Liễu Liễu đi ra liền hỏi: "Văn Hiên ngủ rồi?."
"Ân, vừa ru đã ngủ say."
"Hôm nay đi chỗ Tuyền nhi chơi chắc cũng rất nghịch ngợm mệt mỏi a."
"Còn phải nói. Cũng chỉ có thời gian ngủ mới có thể làm cho người ta thích được." Cận Liễu Liễu cười nói.
Cận gia tẩu tử thấy Cận Liễu Liễu đến đây, liền đứng lên: "Ta đi xem cha ngươi một cái, ngươi khuyên Tuyền ca ngươi uống thêm vài chén."
Lê Tuyền cười: "Bác gái uống thêm nữa ta sẽ không về được."
Cận gia tẩu tử cười nếp nhăn nở ra như một đóa hoa: "không về được thì hãy ở lại một đêm. Ta nói A Bảo, A Bối ngủ một phòng là được, ngươi hãy ngủ giường a Bối, ta vừa mới thay một cái chăn sạch sẽ cho hắn."
Lê Tuyền cười đáp ứng, Cận gia tẩu tử liền đi vào phòng Cận lão cha.
Cận Liễu Liễu ngồi xuống bên cạnh bàn thấy cái chén của Lê Tuyền đã hết rượu liền lấy một cái bát lớn bên cạnh đến rót cho hắn một bát rượu đầy tràn, nói: "Đã sớm nên lấy cái chén này rót rượu cho huynh ."
Lê Tuyền cười: "Kỳ thật ta cũng nghĩ vậy, cái chén này nhỏ quá uống không thoải mái."
Lê Tuyền uống một hơi hết nửa bát, lại nói: "Liễu Liễu, ngươi muốn uống một chút không?"
Cận Liễu Liễu biết mình chỉ cần uống một ngụm đã say, lúc say còn có thể nói mê sảng, bởi vậy lắc đầu nói: "Ta cũng không dám uống rượu, buổi tối còn phải đưa Văn Hiên đi tiểu nữa."
"Làm mẫu thân tốt thật không dễ dàng, hơn nữa ngươi lại một mình vừa làm phụ thân vừa làm mẫu thân."
Cận Liễu Liễu cười: "còn có phụ mẫu và bọn đệ đệ giúp ta nữa, kỳ thật ta cũng không vất vả chút nào."
Lê Tuyền gật gật đầu, nói: "Lúc trước thấy đại thúc đối xử với ngươi như vậy ta còn tưởng rằng hắn sẽ không liếc mắt nhìn Văn Hiên một cái. Ai ngờ Văn Hiên sinh lại rất thông minh xinh đẹp cha ngươi liếc mắt một cái đã quên hết mọi tức giận."
Cận Liễu Liễu cười: "Cũng không phải thế sao, cho dù Văn Hiên có bướng bỉnh thế nào cha ta cũng không mắng một tiếng. Ta thực sợ về sau Văn Hiên sẽ bị phụ mẫu ta làm hư mất."
"Liễu Liễu, ta thấy Văn Hiên thông minh như vậy cha ngươi nhất định là hy vọng hắn chăm chỉ đọc sách sau này giành được công danh."
Cận Liễu Liễu trầm mặc một chút, nói: "Đọc sách rất tốt, đọc sách có thể hiểu được nhiều điều. Nhưng công danh gì chứ vẫn nên quên đi. Ta cũng không cầu hắn đại phú đại quý chỉ cần sau này hắn có thể sống tốt là được."
Lê Tuyền gật gật đầu, lại uống xong nửa bát rượu còn lại, Cận Liễu Liễu lại bưng bình rượu lên rót cho hắn một bát đầy nữa.
"Liễu Liễu."
"Ân?"
Lê Tuyền lại chỉ cười: "Không có gì."
Cận Liễu Liễu hồ nghi nhìn về phía hắn: "Tuyền ca ca làm sao vậy nói chuyện ấp a ấp úng ."
Lê Tuyền cười: "Ta chỉ muốn gọi tên ngươi kỳ thật không có gì."
Thủ hạ của hắn ở kinh thành mang về một tin tức hắn không biết có nên nói cho Cận Liễu Liễu hay không.
Không đến một năm sau khi Hàn Thượng qua đời, có thể là Hoàng Thượng bởi vì nỗi đau mất con không bao lâu thân thể suy sụp lại cố gắng không đến một năm nữa liền đi đời nhà ma.(từ này là ta để nguyên trong cv nhá)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!