Chương 49: Tân Sống Pháp

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Hai năm sau, bên trong Hắc Phong trại một thanh âm thanh thúy dịu dàng dồn dập vang lên: "Văn Hiên, Văn Hiên!"

Cùng với giọng nói ngọt ngào là một người thon thả nữ tử mặc y phục bằng vải thô màu lục nhạt đi ra khỏi phòng, đôi chân nhỏ nhắn chạy chung quanh xem xét, trên khuôn mặt xinh đẹp vô song hiện ra thần sắc lo lắng, nhưng mỗi động tác giơ tay nhấc chân cũng không mất phong độ chút nào, ngay cả tư thế quay đầu xoay thắt lưng đều đẹp đến nỗi không thể dời mắt.

Nữ tử này thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi, Nhiều nhất khoảng hơn mười bảy tám tuổi, lông mày dài mảnh, không chút phấn son, quần áo đơn sơ nhưng khó giấu được phong thái uyển chuyển.

Nhất thời một nam tử cao lớn còn trẻ tuổi mang theo vẻ mặt vui tươi hớn hở tươi cười cũng theo nàng đi ra: "Liễu Liễu, ngươi không cần vội vã như thế Văn Hiên không có chuyện gì đâu."

Không sai, nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo này đúng là Cận Liễu Liễu, mà nam tử này không cần phải nói chính là đại đương gia Hắc Phong trại

-Lê Tuyền .

Đôi mi thanh tú của Cận Liễu Liễu hơi nhíu lại: "Ta cũng biết hắn không xảy ra chuyện gì, ta chỉ sợ hắn lại chọc giận Lưu tam ca, lúc đó lại làm cho Tuyền ca ca phải lấy rượu ngon chạy tới xin lỗi."

Lê Tuyền đưa tay gãi gãi gáy, vẫn cười: "Việc đó cũng không có gì, đó là bản thân ta thích uống rượu thôi không liên quan tới Văn Hiên, không liên quan."

Cận Liễu Liễu thở dài: "Cũng không biết đứa nhỏ này rốt cuộc là giống ai, sao lại cứ thích trêu chọc người khác thế chứ?"

Trong lòng Lê Tuyền muốn nói "còn không phải giống cái tính trẻ con của cha hắn sao".

Bất quá ngoài miệng cũng không dám nhắc tên người kia trước mặt Cận Liễu Liễu, vì thế chỉ biết cười: "Ta giúp ngươi tìm, ta giúp ngươi tìm."

Vừa muốn chạy tới phòng Lưu lão Tam, lại nghe thấy một tiếng thô lỗ "A" tru lên, ngay sau đó tiếng gầm gừ của Lưu lão Tam vang lên: "Lại là hỗn tiểu tử ngươi! Ngươi! Ngươi! Ngươi xem lão tử hôm nay không tìm ngươi tính sổ thì ta tên là Lưu lão Tứ!"

Cận Liễu Liễu bị dọa đến nỗi ra mồ hôi lạnh, chạy vội tới nơi thanh âm tru lên phát ra.

Chỉ thấy một hán tử to lớn, khuôn mặt tím bầm như gan heo, trong tay thật cẩn thận xách một vật đang giãy dụa

- một tiểu hài tử phấn điêu ngọc mài bàn ngọc tuyết đáng yêu, miệng vẫn không ngừng hùng hùng hổ hổ.

Hắn tuy nói là muốn tìm tiểu hài tử này tính sổ, nhưng trên tay vẫn thật cẩn thận dường như sợ làm hắn (tiểu tử Văn Hiên) bị thương.

Cận Liễu Liễu vất vả chạy tới vội ôm tiểu nam hài phấn điêu ngọc mài rồi vội vàng cúi đầu nhận lỗi với Lưu lão Tam.

Lưu lão Tam vốn đang vô cùng tức giận nhưng vừa thấy Cận Liễu Liễu cúi đầu nhận lỗi, hắn lại cảm thấy ngượng ngùng: "Này đừng nói, này đừng nói, ta vừa rồi ngao ngao nói bậy, may mà không làm tiểu thiếu gia sợ."

Cận Liễu Liễu dùng sức đánh vào mông tiểu nam hài trong ngực một cái: "Đứa nhỏ này không làm người khác sợ thì tốt rồi còn có ai có thể hù dọa hắn?"

Tiểu nam hài kia lại thực thông minh, Cận Liễu Liễu đánh hắn, hắn nhất kêu đau, nhị bất loạn khóc trái lại tiến đến bên tai Cận Liễu Liễu, nhẹ nhàng nói: "Nương, ta không bướng bỉnh, ngươi đừng nóng giận."(một kêu đau, hai không khóc loạn)

Cận Liễu Liễu vốn cũng không thể tức giận được, hiện tại vừa nghe con nói như vậy nàng lại bật cười, nhưng nghĩ đến Lưu lão Tam vẫn đang ở đây vì thế lại nghiêm mặt lại: " hôm nay ngươi lại làm cái gì?"

Tiểu nam hài dúi đầu vào lòng Cận Liễu Liễu, không nói lời nào.

Thấy Cận Liễu Liễu lại có bộ dạng muốn phát hỏa, Lưu lão Tam vội vàng nói: "Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là vỏ hạt dẻ thôi, không có việc gì, không có việc gì."

Lê Tuyền đứng phía sau buồn cười nhìn Lưu lão Tam đang giấu một bàn tay phía sau lưng, đúng quả thật là vỏ hạt dẻ, bất quá là vỏ hạt dẻ mới vừa hái từ trên cây xuống, bên ngoài vẫn còn đầy gai nhọn.

Một cái vỏ như vậy nhét vào trong giày của Lưu lão Tam, hắn không chú ý xỏ chân vào phỏng chừng là bị đâm rất đau .

Lê Tuyền đưa tay vỗ vỗ lưng hổ của Lưu lão Tam: "Tam ca vẫn dũng mãnh như xưa, lát nữa ta sai người đi giết một con gà lại mang thêm năm cân rượu nữa, huynh đệ ta uống cho thỏa thích."

Vẻ mặt Cận Liễu Liễu ngượng ngùng nhìn về phía Lê Tuyền, Lê Tuyền càng cười tươi hơn: "Liễu Liễu, ngươi đừng nhìn ta như vậy. Nếu không hãy lấy bạc của ngươi mua rượu là được. "

Cận Liễu Liễu vội gật đầu: "Tất nhiên, nhất định là ta mời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!