Chương 48: Trở Lại

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Dường như là xác nhận ý niệm không tốt trong đầu Cận Liễu Liễu, khi gió thu đến là lúc tin tức Hàn Thượng thân nhiễm kỳ độc hấp hối được đưa đến kinh thành.

Trong vương phủ vô cùng hoảng sợ, Lâm thục phi mang thai bụng đã lớn nghe được tin tức lập tức hôn mê bất tỉnh thiếu chút nữa thì đẻ non .

Chuyện này đã kinh động rất lớn, ngay cả Hoàng Thượng cũng cả kinh, mặt rồng giận dữ phái mấy ngự y đi đến cũng không thể giải trừ kỳ độc trên người Hàn Thượng.

Trong vương phủ các nữ nhân đều có tâm tư khác nhau, trong đó Lâm thục phi sốt ruột nhất. Từ trước nàng mặc dù không được sủng ái nhưng dù sao nhịn nhiều năm như vậy lại khó khăn mới có được đứa nhỏ của Hàn Thượng không bao lâu sẽ lâm bồn, nếu đứa nhỏ không có cha vậy nàng về sau cũng sẽ không có cách sống tốt.

Trong lòng Mai cơ cũng thực lo lắng, nàng ở trong vương phủ sống an nhàn sung sướng nếu Hàn Thượng thật sự không còn, tuy rằng nàng không khó tái giá nhưng là đám nam nhân già làm sao so được với một ngón tay của Hàn Thượng?

Liễu cơ đối với Hàn Thượng tuy rằng không phải yêu nhưng dù sao nàng cũng không muốn lại trở lại những ngày bán rẻ tiếng cười trước đây, bởi vậy thần sắc trên mặt cũng không có gì tốt.

Chỉ có hai người Cúc cơ và Lan cơ thản nhiên, tuy rằng lo lắng Hàn Thượng an ủi cho tình cảnh của mình nhưng cũng không phải quá để ý.

Cận Liễu Liễu vừa nghe được tin tức Hàn Thượng bệnh tình nguy kịch liền nhốt mình trong viện không ra ngoài nửa bước.

Trong lòng nàng phi thường áy náy.

Mặc kệ có phải Hàn Thượng dùng thủ đoạn không tốt cưỡng bức nàng vào trong vương phủ hay không, nhưng chuyện Cận Liễu Liễu không tuân thủ nữ tắc, hồng hạnh ra tường cũng là chuyện ván đã đóng thuyền.

Chuyện duy nhất nàng có thể làm là ngồi cùng Hứa Tam Nương sáng sớm mỗi ngày thắp hương bái Phật vì Hàn Thượng, khẩn cầu hắn bình an vô sự sớm ngày khang phục, chỉ có làm như vậy trong lòng nàng mới có thể dễ chịu một chút.

Lại vài ngày trôi qua, tin tức không tốt được đưa đến, người truyền tin nói vì để ngừa vạn nhất, thỉnh Lâm thục phi mau chóng đến Tây Bắc để cho Hàn Thượng nhìn đứa nhỏ còn chưa ra đời một cái.

Thân mình mảnh khảnh của Lâm thục phi lung lay vài cái, lại hôn mê bất tỉnh.

Hôm đó nàng liền mang theo người đi thẳng đến Tây Bắc.

Bởi vì nàng bụng lớn, cho nên đặc biệt dẫn theo ba người Cận Liễu Liễu, Lan cơ và Cúc cơ cùng nhau đi, nghĩ rằng trên đường có thể chiếu cố lẫn nhau.

Về phần Mai cơ và Liễu cơ, bởi vì Lâm thục phi không ưa nổi bộ dạng giương nanh múa vuốt của các nàng. Vì thế chỉ lưu lại hai người các nàng ở vương phủ.

Xe ngựa phi thường to lớn vững vàng, phủ bên trên không biết bao nhiêu tầng tầng nhuyễn đệm, tuy rằng luôn đi trên đường lớn nhưng Lâm thục phi vẫn phải chịu rất nhiều khổ cực.

Toàn bộ thái y vương phủ đều đi theo trên một chiếc xe ngựa phía sau, chuẩn bị mọi lúc có thể bắt mạch cho Lâm thục phi. Vì thế trên đường đi ngày đêm không nghỉ cư nhiên bình an vô sự.

Gió thu nổi lên, lá rụng như mưa, vùng Tây Bắc mênh mang tiêu điều, ở trong mắt mấy nữ tử bất an trong lòng chỉ cảm thấy trước mắt vô cùng thê lương.

Một tòa Tiêu Dao vương phủ ở nơi này còn khí thế rộng rãi hơn tòa nhà ở kinh thành, phía ngoài vương phủ tràn đầy tướng sĩ tay cầm binh khí.

Trong nội viện tràn ngập vị thuốc nồng đậm, Cận Liễu Liễu đỡ cánh tay run run của Lâm thục phi, đầu tiên là bái kiến chính phi của Hàn Thượng và mấy vị sườn phi khác, lại ra mắt mấy mỹ cơ. Sau đó hoang mang rối loạn vội vàng đi vào trong phòng Hàn Thượng.

Cũng không biết Hàn thượng đã gầy đi bao nhiêu, cả khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, chỉ có bạc môi như cánh hoa đã biến thành màu đen, ở trên khuôn mặt vốn tú lệ quyến rũ của hắn thoạt nhìn lại có một loại mỹ cảm kỳ dị khủng bố.

Nhìn thấy đám người Lâm thục phi từ xa tới, Hàn Thượng cố sức nói mấy câu với mấy người các nàng, liền lại nhắm mắt lại hiện ra trạng thái nửa hôn mê.

Đám mỹ cơ Cận Liễu Liễu được an bài vào một viện, mỗi ngày đều cùng một đám người canh giữ ở trong viện của Hàn Thượng, khẩn cầu hắn sớm khang phục.

Nhưng là vô luận là danh y từ đâu đến đều bất lực với loại độc hắn trúng, ngự y thậm chí từng ám chỉ qua có khả năng sức khỏe của Hàn Thượng sẽ ngày một suy yếu đến thời điểm thân thể chịu không nổi độc tính phát tác thì vong. (ta thích để chữ "vong" hay hơn)

Loại độc này đến từ người Man Di Tây Bắc bởi vì bị Hàn Thượng truy diệt không biết là thủ lĩnh bộ tộc nào tìm được loại độc dược tà môn này thừa dịp một lần đánh lén tìm một thần xạ thủ bắn trúng cánh tay Hàn Thượng.

Hàn Thượng chinh chiến nhiều năm trên người đương nhiên tránh không được nhiều vết thương lớn nhỏ. Vì thế đối với cánh tay bị tên bắn trúng này cũng không để ý tìm quân y xử lý miệng vết thương liền tiếp tục mang theo binh mã đi đánh lén binh địch.

Nhưng đến ngày hôm sau, hắn bỗng nhiên thấy cả người vô lực, ngã xuống giường không thể dậy nổi. Quân y chuẩn trị nhiều ngày cũng chỉ biết là trúng độc, không biết trúng loại độc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!