Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Hắn hoảng hốt đứng dậy, vừa muốn la lên đã nghe thấy dưới sông truyền đến tiếng nước bị hắt lên, tập trung nhìn lại đã thấy Cận Liễu Liễu đang đứng dưới sông nước bao phủ đến bắp chân nàng.
Đang... Tắm rửa?
Cổ Vưu Chấn còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, nhẹ nhàng xoa mắt nhìn lại, Cận Liễu Liễu đúng thật là đang tắm, nàng dùng một cái khăn nhỏ đang cẩn thận lau rửa thân thể.
Cổ Vưu Chấn dường như không nhận ra giọng nói của mình: "Liễu Liễu, ngươi đang làm gì vậy? Chẳng lẽ không lạnh sao?"
Cận Liễu Liễu quay đầu nhìn về phía Cổ Vưu Chấn nở một nụ cười mê hoặc: "Tuyệt đối không lạnh đâu. Phu quân, ngươi cũng xuống dưới gột rửa đi. Ta bị bụi bẩn bám khắp người khó chịu lắm."
Cổ Vưu Chấn quay lưng lại không dám tiếp tục nhìn nàng: "Vậy ngươi, vậy ngươi nhanh nhanh tắm sạch rồi đi lên, dù sao bây giờ cũng không phải mùa hè, ngươi như vậy chỉ sợ sẽ cảm lạnh ."
"Ân." Cận Liễu Liễu lên tiếng, tiếng nước ngừng lại, chỉ nghe thấy thanh âm nàng bước về phía bờ.
Lỗ tai Cổ Vưu Chấn không hiểu dựng lên, khẩn trương nghe từng thanh âm phía sau.
Mới vừa rồi dưới ánh trăng mờ ảo chiếu lên thân thể mềm mại của Cận Liễu Liễu vẫn hiện lên trước mắt hắn.
Tiếng nước ngừng lại, nói vậy Cận Liễu Liễu đã đi tới bờ, lại nghe thanh âm của nàng truyền đến: "Phu quân, ngươi có thể lấy xiêm y của ta tới cho ta không?
Chỗ này toàn cát như thế thì chân của ta sẽ bám đầy cát. Hay là ngươi ôm ta đi lên chỗ mặt cỏ cũng được."
Đương nhiên là Cổ Vưu Chấn lập tức cự tuyệt: "Không được!"
"Vì sao không được?"
"Ngươi không có mặc xiêm y ta không thể nhìn."
" Trước kia phu quân cũng đã xem qua ."
"Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ! Không được chính là không được!" cơ hồ Cổ Vưu Chấn đã muốn rống lên.
"Nhưng mà, nhưng mà gió thổi qua rất lạnh a." Cận Liễu Liễu nói xong còn hợp tình hợp lý hắt xì một tiếng nhỏ.
Cổ Vưu Chấn tước vũ khí đầu hàng, hắn nhắm chặt mắt lại dùng khinh công nhảy đến bên cạnh Cận Liễu Liễu, trực tiếp ôm lấy nàng từ dưới nước lên, sau đó bước vài bước đến bãi cỏ nơi Cận Liễu Liễu để xiêm y.
Cổ Vưu Chấn lập tức buông tay ra, trốn nhanh như sợ bỏng lại bị Cận Liễu Liễu quay người ôm chặt lấy.
"Ngươi! Ngươi làm cái gì!" Cổ Vưu Chấn bắt đầu đổ mồ hôi .
"Phu quân, ngươi rất sợ ta sao?"
Cổ Vưu Chấn không nói lời nào dùng sức muốn đẩy nàng ra lại càng bị ôm chặt.
Hắn chỉ sợ nếu dùng lực sẽ làm Cận Liễu Liễu bị thương, hắn chỉ có thể từ bỏ.
Thân thể Cổ Vưu Chấn căng cứng lại, cứng ngắc giống một tảng đá, cũng không dám nhúc nhích một chút nào.
Nhưng chỗ dưới bụng lại bắt đầu cử động, một chút một chút , chuẩn bị ngẩng lên.
Cổ Vưu Chấn chỉ cảm thấy lửa giận sắp tràn ra khỏi người, hắn rốt cục không nhịn được mắng: "Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào! Ta biết ngày đó đưa ngươi vào vương phủ cho dù ta có trăm ngàn lý do ta cũng sẽ không tha thứ cho bản thân! Ta tình nguyện cho ngươi lấy đao chém ta cũng đừng như vậy, đừng như vậy... Lãng phí chính ngươi..."
Cận Liễu Liễu ngẩng đầu lên: "Phu quân, ta không có trách ngươi, cho tới bây giờ cũng không có. Đương nhiên nói tuyệt đối không oán là không đúng. Nhưng l, ta có thể làm gì được đây?"
Cổ Vưu Chấn nắm chặt hai tay lại, thanh âm càng run hơn: "Là ta không tốt với ngươi đã bao lần ta tự mắng bản thân. Mà khi đó ta không thể mặc kệ cha ta. Liễu Liễu! ngươi muốn ta thế nào cũng được, ngươi muốn cánh tay này của ta, ta cũng lập tức chặt xuống cho ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!