Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Mọi người trên thuyền đều ngẩn ra, hiển nhiên là không dự đoán được sẽ có người nhảy xuống trước đám thủy thủ. Hàn Húc là người đầu tiên có phản ứng, ý thức được Cổ Vưu Chấn là người nhảy xuống, hắn e sợ Cổ Vưu Chấn sẽ gặp chuyện không may vội vàng gọi đám thủy thủ nhảy xuống nước cứu người.
Chỉ nghe những tiếng "Phù, phù" liên tiếp vang lên, vài thủy thủ cởi áo khoác nhảy xuống sông, không ngừng tìm kiếm Cận Liễu Liễu cùng người vừa giành nhảy xuống trước cứu người
- Cổ Vưu Chấn
- trong nước.
Thân làm chủ nhân, Quý Mẫn Chi vẻ mặt bối rối, nếu Cận Liễu Liễu thật sự xảy ra chuyện gì cho dù hắn và Hàn Thượng là huynh đệ tốt phỏng chừng cũng là không có cách nào đối mặt với Hàn Thượng được .
Nhất thời tất cả mọi người dồn xuống đuôi thuyền, một đám người đều khẩn trương nhìn chăm chú vào dòng sông lóng lánh ánh đèn, hy vọng có thể nhanh chóng thấy người từ dưới nước ngoi lên.
Mặt Hàn Thượng lại không biểu hiện cảm xúc gì, ánh sáng từ đèn lồng chiếu vào mặt hắn lại không làm cho hắn đẹp lên chút nào mà càng khiến người khác cảm thấy không rét mà run.
"Lên đây! Lên đây!" Hứa Tam Nương nhoài người ra lan can, bỗng nhiên hưng phấn kêu to lên hoàn toàn không còn dáng vẻ như bình thường.
Mấy thuyền công lập tức chạy về phía đuôi thuyền kéo hai người rơi xuống nước lên.
"Liên phu nhân không có việc gì chứ!" Hứa Tam Nương bình thường đi đứng nhẹ nhàng khoan thai cư nhiên lại chạy cuống lên như trẻ nhỏ, vội vàng chạy về phía bóng dáng màu đỏ đang ngất xỉu kia.
Cổ Vưu Chấn cả người ướt đẫm đang dùng sức ấn vào ngực Cận Liễu Liễu, "Phốc, phốc" vài tiếng, Cận Liễu Liễu phun nước ra, suy yếu ho khan cật lực.
Đến lúc này thần sắc Cổ Vưu Chấn mới dịu lại, hắn ôm chặt Cận Liễu Liễu, thấy Hứa Tam Nương sốt ruột liền nhẹ giọng nói: "Nàng không sao rồi, mau đem nàng vào khoang thuyền thay y phục ướt ra quan trọng hơn."
"Mời đi bên này, khoang thuyền đã chuẩn bị xong." Một người hầu của Quý Mẫn Chi chạy nhanh nói.
Cổ Vưu Chấn ôm Cận Liễu Liễu, vừa muốn bước đi đã thấy một bóng người hiện lên đến đoạt lấy Cận Liễu Liễu trên tay Cổ Vưu Chấn, cười nói: "Làm phiền Cổ công tử, việc khác vẫn nên để ta tự làm."
Cổ Vưu Chấn mặt không đổi sắc, không nói chuyện, chỉ đi từng bước sang bên cạnh.
Hàn Thượng ôm Cận Liễu Liễu mang theo Hứa Tam Nương vào khoang thuyền, Hứa Tam Nương vội vàng cởi y phục ướt trên người Cận Liễu Liễu ra, dùng khăn ấm lau khô người cho nàng, sau đó lại lấy ngoại bào của Hàn Thượng mặc vào cho nàng trên người đắp một cái chăn thật dày.
Rất nhanh thuyền đã trở về bến, một đại phu bị kéo tới chẩn trị một hồi lâu mới nói không có việc gì chỉ là bị kinh hách, lại sợ sẽ bị phong hàn, vì thế liền kê một đơn thuốc toàn dược liệu trừ lạnh, an thần.
Bởi vì xảy ra chuyện không may, mọi người cũng đều không có tâm tình du ngoạn tiếp. Một đám người chờ ở bên ngoài chỉ đợi Hàn Thượng nói một tiếng không có việc gì là sẽ tự trở về nhà.
Một lát sau Hàn Thượng đi ra, cười nói: "đã khiến các vị bị sợ hãi, Liễu Liễu đã không sao rồi, ta chuẩn bị mang nàng về phủ ngay bây giờ để cho nàng tĩnh dưỡng thật tốt. Hôm khác sẽ mời mọi người uống rượu bồi tội."
Mấy người đều cười cáo lui, Hàn Húc nghe nói Cận Liễu Liễu đã vô sự liền nhẹ nhàng nói với Cổ Vưu Chấn: " không bằng Cổ công tử cũng đi thay bộ y phục ẩm ướt này ra đi lúc cập bến ta đã gọi người mang một bộ xiêm y sạch sẽ đến rồi, cẩn thận khỏi bị lạnh vẫn nên chú ý sức khỏe của mình."
Cổ Vưu Chấn gật gật đầu, vừa định theo một thủ hạ của Hàn Húc vào khoang thuyền thay quần áo, nửa đường lại bị Hàn Thượng cản lại: "Không nghĩ tới Cổ công tử lại có thân thủ tốt như vậy a, ta vẫn nghe nói thân thể Cổ công tử yếu nhược nhiều bệnh, nhiều năm nay vẫn phải ở nhà dưỡng bệnh. Không nghĩ tới lại có công phu dưới nước tốt như vậy, ngày khác cần phải tìm Cổ công tử bàn luận chuyện luyện võ một chút, không biết công phu của Cổ công tử như thế nào lần khác đến Tây Giao tỷ thí được không?"
" Được Lục điện hạ ưu ái tất nhiên cung kính không bằng tuân mệnh." môi Cổ Vưu Chấn đã lạnh đến sắp đông thành đá, tuy nhiên phong độ vẫn như cũ.
Hàn Thượng cười lạnh trong lòng một tiếng rời đi.
Cổ Vưu Chấn đi vào khoang thuyền thay xiêm y khô ráo, lại uống một chén canh gừng lớn, bắt đầu ý thức được vừa rồi mình có chút lỗ mãng.
Trước mắt bao nhiêu người nhảy vào trong nước cứu yêu thiếp của Lục điện hạ, chỉ sợ sẽ khiến cho mấy người nhàn rỗi có cơ hội nói chuyện. Tuy rằng Cổ Vưu Chấn không quan tâm mấy chuyện đó nhưng cha hắn sẽ suy nghĩ những lời đồn đại thế này tránh được vẫn tốt hơn.
Hắn có thể tưởng tượng ra khi về đến nhà cha hắn sẽ giận dữ như thế nào. Hắn có thể nói được gì đây? Nói là hắn không tự chủ được? Nói là thân thể hắn không chịu để đầu óc khống chế?
Cho dù người khác tin tưởng, cha hắn cũng sẽ không tin tưởng.
Bất quá, chỉ cần Cận Liễu Liễu vô sự là tốt rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!