Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Cận Liễu Liễu thấy Quý Mẫn Chi cứ nhìn mình chằm chằm ánh mắt nóng rực làm nàng cũng có chút ngượng ngùng, cúi đầu trồn vào ngực Hàn Thượng.
Hàn Thượng thấy thế kéo đầu nàng về gần mình hơn một chút: "Liễu Liễu chớ sợ, Mẫn Chi là lưu manh số một tại kinh thành, ngươi không cần khách khí với hắn, nếu cảm thấy hắn phiền chán chúng ta liền đá hắn xuống khỏi thuyền, chỉ cần nàng thấy vui là được."
Quý Mẫn Chi hiển nhiên đã cùng Hàn Thượng nói đùa quen, hắn vừa cười, vừa như là nhớ tới cái gì đó, nói: "Đúng rồi, hôm nay ngũ điện hạ cũng sẽ đến."
Hàn Thượng thoáng giật mình: "Ngũ Ca cũng đến? Hắn không phải luôn luôn không thích náo nhiệt sao?"
" Ngươi vẫn là đệ đệ ruột của ngũ điện hạ đó, ngay cả việc gần đây ngũ điện hạ thường thường xuất hiện cũng không biết?"
"Thật không, thân thể Ngũ Ca tốt lên rồi sao? Từ năm kia bị thương tới nay hắn cũng rất ít ra ngoài uống rượu ngay cả vào cung cũng rất ít." Hàn Thượng nói.
"Nga, ngươi xem nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, ngũ điện hạ đến rồi."
Hàn Thượng vừa nghe thấy, lập tức mang theo Cận Liễu Liễu xoay người sang chỗ khác đã thấy một chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá dừng lại bên bờ, có một người bước xuống, áo choàng dài màu đỏ, đầu ngẩng cao, khuôn mặt gầy yếu tái nhợt có chút tương tự với Hàn Thượng, chỉ là mắt hắn không đào hoa như vậy.
Hàn Thượng nhẹ giọng nói nhỏ với Cận Liễu Liễu: "Đây là Ngũ Ca ta."
Sau đó liền nhìn về phía người nọ vái chào: "Ngũ ca!"
Cận Liễu Liễu gật gật đầu, vừa muốn làm theo Hàn Thượng hành lễ với ngũ hoàng tử đã thấy có thêm một người nữa bước xuống xe ngựa, trường bào màu thiên thanh, dây cột tóc màu đen, mái tóc đen nhẹ nhàng chậm rãi phất phơ theo gió.
Hô hấp của Cận Liễu Liễu chợt cứng lại, vội vàng quay người lại, chỉ thấy người nọ thân hình thon dài, ngọc thụ lâm phong, khuôn mặt tuấn mỹ vô trù như ngọc, hai mắt thâm thúy đen bóng, chỉ là hai hàng lông mày nhăn lại như là đang có ưu sầu khó nói.
Đêm hoa đăng lại tương phùng 2
Hốc mắt Cận Liễu Liễu bắt đầu nóng lên, cổ họng cũng nghẹn lại, hai tay nắm chặt cùng một chỗ, chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch ra, trong lòng nàng dường như có một giọng nói nhẹ nhàng thốt lên: "Phu quân." Rồi rơi xuống nước.
Cổ Vưu Chấn giống như đã nghe được thanh âm trong lòng Cận Liễu Liễu, thình lình ngẩng đầu lên, ánh mắt bắn thẳng lên thuyền, liếc mắt một cái đã thấy Cận Liễu Liễu trang điểm kiều diễm ướt át đứng ở bên cạnh Hàn Thượng, trong lòng đau nhói giống như vừa bị người ta đấm cho một cú, đau đến nỗi lông mày hắn càng nhíu chặt hơn.
Hàn Thượng cũng thấy được Cổ Vưu Chấn, trên mặt hơi lộ ra sắc kinh dị, không biết Ngũ Ca mình làm sao có thể ở cùng Cổ Vưu Chấn một chỗ.
Ngũ hoàng tử nhìn lên Hàn Thượng đứng trên thuyền, nở một nụ cười yếu ớt: "Lục đệ, ngươi mới đến."
Hàn Thượng cười to: "Nếu sớm biết rằng Ngũ ca cũng đến ta nhất định sẽ đến phủ Ngũ ca đón người đi cùng người đến."
Ngũ hoàng tử được một người hầu đỡ tay đi lên thuyền, Cổ Vưu Chấn cũng trầm mặc đi theo phía sau hắn.
Ngũ hoàng tử Hàn Húc bất quá sinh ra sớm hơn Hàn Thượng một tháng, nhưng Hàn Thượng được sủng ái, hắn lại không thể nào được Hoàng Thượng yêu thích.
Mẫu phi Hàn Thượng là hoàng quý phi, mà mẫu phi Hàn Húc bất quá chỉ là một vị tần phi nho nhỏ trong cung. Đến tận khi sinh ra Hàn Húc sau đó mẫu thân hắn mới được Hoàng Thượng phong làm quý tần.
Hàn Húc từ nhỏ đã gầy yếu hơn đám huynh đệ, cũng không thích ra ngoài gặp người khác, cưới vợ xong ra cung xây phủ cũng chọn một chỗ thanh tĩnh ít người.
Bất quá Hàn Húc làm người khiêm tốn, tính tình ôn lương, từ nhỏ có cái gì đều nhường Hàn Thượng, bởi vậy Hàn Thượng thật tâm kính trọng vị ca ca này.
Chỉ là Hàn Thượng thích náo nhiệt, bình thường rất ít ở kinh thành cho dù là có trở lại cũng phần lớn là thiết yến uống rượu, nếu không thì là đi Tây Sơn săn bắn, việc bất diệc nhạc hồ, huynh đệ hai người cũng rất hiếm khi gặp mặt. Đến ngay cả buổi cung yến đêm Giao thừa hai người cũng chỉ hàn huyên qua loa mấy câu.
Nhất thời tất cả mọi người trên thuyền cùng hành lễ với ngũ hoàng tử, ngũ hoàng tử cười nói "Miễn lễ", tiếp theo liền đẩy Cổ Vưu Chấn ra trước mặt mọi người, đặc biệt giới thiệu nói: "Vị này là Cổ công tử, là công tử nhà Cổ Bân đại nhân, lần trước ta có duyên ngẫu ngộ cùng hắn ở tiệm đồ cổ Vạn Nhớ cư nhiên nhất kiến như cố (vừa gặp đã như quen biết từ lâu).
Bởi vậy hôm nay đặc biệt ép hắn đến đây cùng ta cũng là để có thêm cơ hội gặp gỡ mọi người."
Cổ Vưu Chấn chờ hắn nói xong, trước tiên hành lễ với Hàn Thượng, tiếp theo lại ra mắt nhóm công tử vương công quý tộc trên thuyền .
Quý Mẫn Chi biết tân thiếp thất trong tay Hàn Thượng đến từ Cổ gia, mới vừa rồi thấy Cận Liễu Liễu còn sợ hãi than vì sao nơi hương dã cũng có nữ tử tuyệt sắc như vậy. Hiện tại thấy nhân vật như Cổ Vưu Chấn trong lòng bùi ngùi không thôi, chỉ biết nói "Chả trách là, chả trách là."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!