Chương 39: Say Rượu Nói Thực (2)

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cận Liễu Liễu lúc gần chạng vạng đã ăn rất nhiều đồ ăn có dầu mỡ, buổi tối lại bị ép uống rất nhiều rượu, mới vừa rồi lại bị gió lạnh thổi qua đã sắp nhịn không được. Hiện tại lại ngồi trên nhuyễn kiệu lung lay, trong bụng càng thêm cảm giác điên đảo.

Nhìn vẻ mặt nàng khó chịu Hàn Thượng cũng hiểu ra, vì thế cỗ kiệu đi được một chút, liền phân phó người đi mang canh tỉnh rượu đến, sau đó vừa xuống kiệu đã ôm lấy Cận Liễu Liễu đi vào phòng trong.

Cận Liễu Liễu đã say đến có chút mơ hồ, nàng như là đã quên hiện tại mình đang ở nơi nào, cư nhiên thân thủ xoa xoa mặt Hàn Thượng, nói: "A Bảo, sao mặt của ngươi lại biến dạng như vậy?"

Hàn Thượng biết A Bảo trong miệng Cận Liễu Liễu là chỉ đại đệ đệ của nàng. Vì thế cũng lơ đễnh ngược lại cười nói: "Ta đây vốn trông như thế nào a?"

"Vốn? Vốn hẳn là mày rậm mắt to, khoẻ mạnh kháu khỉnh, không giống như bây giờ, vẻ mặt rất giống nữ nhân." Cận Liễu Liễu nghiêm trang nói.

Hứa Tam Nương đi theo phía sau mồ hôi lạnh đều đã muốn thấm đẫm áo, thầm nghĩ phải làm cho Cận Liễu Liễu ngậm miệng lại.

Ai ngờ không đợi Hàn Thượng đáp lời, Cận Liễu Liễu lại nói tiếp: "Hiện tại khuôn mặt này rất đẹp mắt, bất quá ngươi so với tỷ tỷ ngươi còn đẹp hơn không thể như thế được!"

Hàn Thượng cười ha ha, hắn luôn luôn tự hào nhất với diện mạo của mình, hiện tại nghe thấy Cận Liễu Liễu say rượu nói lung tung, lại có thể biến đổi biện pháp khích lệ hắn đẹp trai đã sớm cao hứng không thôi.

"Ngươi ghen tị đệ đệ đẹp hơn ngươi?"

"Mới không phải đâu! Mẹ ta kể nữ nhi nếu có khôn mặt đẹp thì phải là họa thủy. Namnhi nếu so với nữ nhân còn đẹp hơn, cũng không chừng vẫn là họa thủy."

Mồ hôi lạnh của Hứa Tam Nương đã bắt đầu chảy xuống thành giọt, lại không có biện pháp đi lên cản Cận Liễu Liễu chỉ có thể ở phía sau lo lắng suông.

Nhất thời bọn họ đã đi vào phòng trong, Hàn Thượng quẹo vào một gian tự mình ngồi ở nhuyễn tháp vẫn đem Cận Liễu Liễu ôm vào trong ngực. Cận Liễu Liễu nói hắn là họa thủy hắn tuyệt không mất hứng, ngược lại càng thêm vui vẻ.

Chỉ có Hứa Tam Nương là đáng thương, mồ hôi lạnh không ngừng chảy từ trong ra ngoài.

Nàng cũng biết Cận Liễu Liễu nhu thuận, nhưng cũng chưa bao giờ nghe nói nàng hoàn toàn không thể uống rượu. Hiện tại nghe thấy nàng nói lung tung chỉ sợ nàng sẽ nói ra lời đại nghịch bất đạo, lo lắng mãi không thôi.

Hàn Thượng sờ soạng mặt Cận Liễu Liễu nói: "Có thể có nam tử đẹp hơn Liễu Liễu, chỉ sợ trên đời này là không thấy nhiều lắm đâu."

Hứa Tam Nương theo Hàn Thượng đã nhiều năm, biết hiện tại Hàn Thượng còn có thể cùng Cận Liễu Liễu nói mê sảng chỉ có thể chứng minh đêm nay Hàn Thượng rất hưng trí, hơn nữa cũng thực rõ ràng buổi tối Cận Liễu Liễu hát một khúc đã hấp dẫn toàn lực chú ý của hắn.

Ai, nếu có thể dừng như vậy sau đó ngày mai hãy đến thì thật tốt! Nói vậy, Hứa Tam Nương nàng cũng có thể dạy Cận Liễu Liễu thật tốt, cũng không phải lo lắng đề phòng như vậy.

Lại nghe Cận Liễu Liễu nói: "Ta đã thấy nga, ta thật sự gặp qua."

Thanh âm của nàng yêu kiều mềm mại, mang theo cảm giác say rượu, nghe vào trong tai Hàn Thượng chỉ cảm thấy mềm yếu tận xương, không khỏi tiếp lời nàng: "Nga? Ngươi gặp qua ai?"

"Một người rất tốt đó, vẫn thường giúp ta, lúc tay ta bị thương còn giúp ta bôi thuốc. Hắn có bộ dạng rất đẹp, thời điểm lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn còn tưởng rằng hắn là hái hoa tặc." Cận Liễu Liễu nói xong lại cười ra tiếng: "Khanh khách, khanh khách."

Hàn Thượng cảm thấy tâm động, biết người Cận Liễu Liễu nói là hắn.

Cận Liễu Liễu lại thở dài, nói: "Bất quá, ta cũng đã lâu không có gặp được hắn, không biết hiện tại hắn có tốt không."

Hàn Thượng thoáng có chút giật mình: "Ngươi, ngươi không phải đã nhìn thấy hắn ở kinh thành sao?"

"Người kia? Vương gia hay là điện hạ kia sao?" Cận Liễu Liễu bỗng nhiên kiên định nói: "Người kia chỉ là có vẻ ngoài giống hắn mà thôi, nhưng là căn bản không phải hắn nga. Ta nhận ra được người kia a. Trong ánh mắt đều có thể nhìn thấy sự ấm áp tuyệt đối không phải người ta nhìn thấy ở kinh thành đâu."

Hàn Thượng trầm mặc, nét cười trên mặt đã có chút cứng ngắc, ánh mắt cũng lạnh xuống dưới.

"Ngươi thật sự cảm thấy như vậy?"

"Đương nhiên. Bất quá cũng thật sự là kỳ quái trên đời làm sao có thể có hai người giống nhau như vậy?"

"Vậy trong hai người họ Liễu Liễu thích ai hơn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!