Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Nhất định là đời này còn chưa bao giờ bị ai tát, đến tận khi Cận Liễu Liễu run run sắp khóc, Hàn Thượng mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đầu tiên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần vô luân của hắn cứng ngắc, tiếp theo lại bắt đầu run rẩy, rồi từ từ chỗ bị tát đỏ lên như một trái táo chín.
Hàn Thượng vốn ngày thường xinh đẹp tuyệt trần, một đôi mắt hoa đào lưu quang tràn đầy làm cho hắn có vẻ còn muốn đẹp hơn so với nhiều nữ tử. Nhận một cái tát này hai má hồng lên cùng vẻ mặt ngạc nhiên bất khả tư nghị khiến cho hắn giống như một tiểu nương tử bị kẻ khác nhục nhã.
Nhưng chờ đến thời điểm Hàn Thượng dần dần ý thức được mọi chuyện, cặp mắt hoa đào luôn cười đến lỗ mảng lạnh dần xuống, ánh mắt lợi hại như tên bắn về phía Cận Liễu Liễu.
"Tiểu dương nhi, xem ra ngươi càng ngày càng không nghe lời. Không biết có phải được Cổ gia nuông chiều quá hay không, sức mạnh tạo phản của ngươi dường như chỉ tăng không giảm a."
Nước mắt Cận Liễu Liễu đã sớm dâng đầy hốc mắt, lại không dám để cho nó nhỏ ra. Nàng biết chính mình đã làm chuyện sai, hơn nữa lại còn là vô cùng sai .
Nàng hiểu được nam nhân trước mặt này là ái tử của hoàng đế, cũng hiểu được một câu nói tùy tiện của hắn có thể làm cho nàng chết không có chổ chôn, càng hiểu được hiện tại sinh tử của cha Cổ Vưu Chấn còn đang phụ thuộc vào Hàn Thượng.
Nhưng là khi Hàn Thượng đè trên người nàng, hơn nữa thời điểm hắn hôn nàng, thân thể của nàng không tự chủ được đã gây chuyện. Sau khi nàng xong đánh một cái tát, mới phát hiện mình vừa đánh một người tuyệt đối không thể đánh, hiện tại gặp trở ngại mà sát tâm cũng có thể nổi lên.
Ánh mắt Hàn Thượng càng ngày càng lãnh liệt, lạnh đến nỗi Cận Liễu Liễu căn bản không dám nhìn hắn. Nhưng hắn lại cố tình vươn tay qua, nắm cằm nàng.
"Con cừu nhỏ dịu ngoan đáng yêu nếu biến thành cọp mẹ thật là vạn lần không được, tiểu vương tuyệt đối không có hứng thú đem tâm tư đặt ở trên người đàn bà đanh đá này. Tuy rằng sự hung hãn của ngươi là vì Cổ gia bảo vệ trinh tiết..."
Hàn Thượng nói xong dần dần ngừng lại, bắt buộc Cận Liễu Liễu nhìn thẳng vào ánh mắt âm lãnh của hắn, sau đó gằn từng chữ như muốn bắt nàng khắc sâu vào đầu óc, tiếp tục nói: "Nhưng nếu ngươi muốn sống tốt ở trong vương phủ của ta, ngươi tốt nhất đem tất cả tâm tình linh tinh xóa hết đi cho ta, biến ... hừ hừ..."
Hắn cười lạnh hai tiếng, bỗng nhiên buông lỏng tay ra, xoay người xuống giường bước đi đến gian ngoài không chút văn nhã nào dùng chân đá văng cửa đại môn rồi đi ra ngoài.
Hứa Tam Nương đang đứng ở trong viện phân phó cái gì đó cho hai nha hoàn cùng ma ma phân cho Cận Liễu Liễu, thình lình bị tiếng đá cửa kia làm hoảng sợ.
Đây là làm sao vậy? Tại sao tâm tình tốt của điện hạ lại bị phá hư như vậy?
Hứa Tam Nương mang theo hồ nghi đầy mình, lập tức bỏ qua bọn hạ nhân chạy về phía Hàn Thượng.
Hàn Thượng ngoài cười nhưng trong không cười: "Tam Nương, tiểu nương tử trong phòng này đã có thể giao cho ngươi. Tiểu vương một tháng sau sẽ đến nghiệm hóa, nếu đến lúc đó không đạt yêu cầu, Tam nương ngươi tự biết nên làm như thế nào."
Trong lòng Hứa Tam Nương "lộp bộp" một tiếng, biết Hàn Thượng mỗi lần ngoài cười nhưng trong không cười, có nghĩa hắn thực mất hứng. Vì thế lập tức đáp ứng, sau đó quỳ xuống cung đưa Hàn Thượng rời đi.
Chờ Hàn Thượng đi xa Hứa Tam Nương mới đứng dậy mang theo vẻ mặt nghi hoặc đi vào trong phòng, vừa quẹo vào buồng trong xem, phát hiện vẻ mặt Cận Liễu Liễu dại ra nhìn vào mũi chân mình, vẻ mặt cô tịch.
Hứa Tam Nương bước đi qua, thanh âm mát lạnh: "Liên phu nhân vừa rồi đã làm cái gì?"
Cận Liễu Liễu không ngẩng đầu, cũng không nói.
Hứa Tam Nương nở nụ cười: "Liên phu nhân thật ra rất quật cường, nhưng ta biết nữ nhân quật cường đều không có kết cục tốt. Namtử trên thế gian này đều là thích mềm không ưa cứng ."
Cận Liễu Liễu nghe được những lời nói làm cho nàng cảm thấy mới mẻ, nhất thời đã quên khổ sở, bất giác ngẩng đầu nhìn Hứa Tam Nương.
Hứa Tam Nương thấy nàng có phản ứng, liền nhẹ nhàng đi qua giữ chặt một bàn tay của nàng, ngồi xuống mép giường.
"Liên phu nhân năm nay hơn mười...?"
"Đến Tết mới mười sáu." Cận Liễu Liễu thấy Hứa Tam Nương nói chuyện thân thiết, không tự chủ được trả lời.
Hứa Tam Nương lại duỗi tay kia ra vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Cận Liễu Liễu: "Đã không còn nhỏ, thời điểm ta lớn như Liên phu nhân đã là đầu bài tại kinh thành."
Lòng hiếu kỳ của Cận Liễu Liễu khơi dậy: "Đầu bài? Là ở thanh lâu sao?"
Hứa Tam Nương thấy trên mặt Cận Liễu Liễu không có ý coi thường, trong lòng sinh ra vài phần hảo cảm. Vì thế tươi cười cũng ôn hòa vài phần: "Đúng nha. Ta xuất thân ở Xuân Phong Lâu lớn nhất kinh thành. Liên phu nhân biết nơi đó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!