Chương 35: Một Cái Tát

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cận Liễu Liễu còn chưa kịp thét chói tai đã bị Hứa Tam Nương dùng một bàn tay thơm nức bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, vì thế thanh âm thét chói tai đã bị chặn lại ở yết hầu, khiến nàng rất khó chịu, lại không thể nào kháng nghị.

Hứa Tam Nương thấy Cận Liễu Liễu còn chưa quen với việc này, nhẹ nhàng mân mê hai môi tô son rất nhẹ, khinh miệt nói: "Kêu cái gì? Tắm rửa chẳng lẽ không phải thoát y sao? Ngươi là từ bên ngoài đến, không tắm rửa thật tốt, nếu đem cái gì đó không sạch truyền cho điện hạ chúng ta thì phải làm sao?"

Cận Liễu Liễu lúc này mới hiểu được, làm ồn ào như vậy, thì ra là muốn tắm rửa cho nàng. Vì thế cũng không tiếp tục giãy dụa, không hề có ý định kêu la, ngoan ngoãn theo Hứa Tam Nương đi đến phía sau bình phong.

Bình phong phía sau có một cái dục đũng rất lớn, sương bốc hơi mù mịt, vừa tới gần một chút đã ngửi thấy một loại mùi hương nồng đậm xông vào mũi. Cận Liễu Liễu không tự chủ được lui từng bước: "Đây là cái gì?"

"Thuốc tắm." Hứa Tam Nương vẫn rất khinh thường như cũ: "Thỉnh Liên phu nhân thừa dịp nước nóng đi vào ngâm mình đi."

Cận Liễu Liễu không rõ vì sao phải ngâm trong thuốc tắm, cũng cắn răng bước chân vào thùng nước. Vừa bước vào, mùi thuốc càng thêm dày đặc, nàng cơ hồ vừa muốn đứng dậy, lại bị một bàn tay của Hứa Tam Nương đè xuống.

Cận Liễu Liễu không có cách nào khác, chỉ có thể ngâm mình trong dược dục ước chừng một chung giờ hoặc là thời gian lâu hơn, Hứa Tam Nương kia mới giơ cao đánh khẽ thả nàng ra.

Việc đầu tiên nàng muốn là là tìm cái gì đó lau toàn thân đỡ phải ngửi mùi thuốc, lại bị một ma ma khác đưa đến một gian phòng cách vách, nơi đó cư nhiên lại đặt một cái dục đũng thật to khác.

Cận Liễu Liễu có chút lạnh lui lui ra phía sau, Hứa Tam Nương đi ngay sau nàng hiển nhiên là hiểu được lòng nàng, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Đây là nước trong."

Cận Liễu Liễu có chút ngượng ngùng nhẹ nhõm thở dài một hơi, cố gắng ôm bộ ngực không tính là lớn bước vào thùng nước. Bên trong quả nhiên là nước trong suốt có thể nhìn thấy đáy, làn da cảm thấy hơi hơi nóng, chỉ chốc lát sau toàn thân đều đỏ lên.

Ở thời điểm Cận Liễu Liễu ngâm toàn thân vào nước, Hứa Tam Nương lại đổi một vị ma ma tương đối gầy yếu lại đây gội đầu cho Cận Liễu Liễu, còn dùng một loại hương khí gì đó không biết tên thơm nức mũi vẽ loạn lên trên tóc nàng, sau khi gội sạch, tóc Cận Liễu Liễu quả nhiên mượt mà như nước, đen bóng tỏa sáng.

Đợi cho đến khi vị thuốc toàn thân đều bị tẩy sạch sẽ, Cận Liễu Liễu mới được phép bước ra. Vị ma ma gầy yếu giúp nàng gội đầu lại đi tới, cầm một chiếc khăn phi thường mềm mại giúp nàng lau khô bọt nước toàn thân.

Sau khi lau khô lau thể xong, nhưng không ai lấy xiêm y đến cho Cận Liễu Liễu mặc, nàng vẫn chỉ biết dùng hai tay che trước ngực, hồ nghi nhìn mọi nơi.

Chỉ thấy Hứa Tam Nương vẫy vẫy tay gọi nàng: "Liên phu nhân, mời đến bên này."

Cận Liễu Liễu nghe lời chạy từng bước nhỏ đi qua, mặt Hứa Tam Nương tối sầm lại: "Liên phu nhân, trong vương phủ phu nhân không thể chạy loạn lên như vậy. Nữ tử phải ôn nhu chậm rãi mới có phong vị."

Cận Liễu Liễu vừa thấy Hứa Tam Nương đã sợ hết hồn, đương nhiên không dám không nghe lời nàng, chỉ có thể dừng bước chân lại, cơ hồ là hai dính chân vào nhau chầm chậm đi qua rồi đi qua.

Mày Hứa Tam Nương vẫn nhăn lại, nhưng không cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bảo Cận Liễu Liễu nằm xuống cái giường lớn vẫn còn được tẩm hương thơm ngào ngạt.

Cận Liễu Liễu nghe lời nằm xuống, nhưng là vì toàn thân không mặc gì, trong lòng nàng có chút e lệ: "Muốn, muốn làm cái gì?"

"Tất nhiên là nghiệm thân." Thanh âm Hứa Tam Nương tựa hồ vĩnh viễn đều là một loại âm điệu, nhẹ nhàng, ôn hòa: "Phàm là phu nhân từ bên ngoài đến, đều phải nghiệm thân. Tuy rằng ngài từng là cơ thiếp của người khác, nhưng đã vào vương phủ, cũng phải nghiệm thân. Thiếp thân cần bảo đảm thân thể ngài không có dị tật, hơn nữa cũng không có triệu chứng nan kham nào." (ta nghĩ đây là mí bệnh về xx00 đó a.

Không bít có phải ko, ai bít chỉ ta vs nhá)

Cận Liễu Liễu nghe cái hiểu cái không, nhìn gương mặt tao nhã của Hứa Tam Nương, muốn hỏi nhưng lại không dám lên tiếng, đành phải gắt gao ngậm miệng lại, mặc cho nàng xử lý.

Hứa Tam Nương thành thục thân thủ đem hai chân Cận Liễu Liễu mở ra, nàng tuy rằng ngậm chặt miệng, nhưng vẫn phát ra một tiếng thét chói tai, nhưng là này tiếng thét chói tai còn vẫn chưa xong, đã bị Hứa tam nương lườm một cái nuốt trở về.

Cận Liễu Liễu cũng không biết Hứa Tam Nương muốn xem chỗ đó của nàng làm cái gì, chỉ cảm thấy phía dưới lạnh buốt tựa hồ có một luồng gió lạnh thổi qua, toàn thân đều nổi da gà.

"Di?" Thanh âm vốn luôn vẫn vững vàng của Hứa Tam Nương bỗng nhiên thăng lên một âm điệu: "Làm sao có thể đâu? Không có khả năng a?"

Nàng tựa hồ là không tin những gì mắt mình nhìn thấy, vừa cẩn thận xem xét, bỗng nhiên buông chân Cận Liễu Liễu ra, hỏi: "Liên phu nhân, không phải, không phải là từ nhà Cổ đại nhân tới đây sao? Thiếp thân nghe nói ngài là thiếp thất thứ ba của Cổ công tử."

"Đúng vậy." Cận Liễu Liễu thấy nàng hỏi kỳ quái, ánh mắt đều trợn tròn.

"Sao..... sao.... sao... người, vì sao vẫn còn là tấm thân xử nữ?"

Cận Liễu Liễu đương nhiên nói: "Có chỗ nào kỳ quái sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!