Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Vạn Chính sớm đã tiến lên trình bái thiếp, thủ vệ giữ cửa chắc là đã sớm nhận được thông báo, nhìn thoáng qua bái thiếp liền lập tức mang đoàn người bọn họ đi vào.
Cửa chính Tiêu Dao vương phủ rất lớn, toàn bộ kiến trúc đều là nhà cao cửa rộng, kỳ hoa dị thảo làm đẹp ở giữa, thỉnh thoảng lại có từng đợt mùi thơm kỳ diệu thổi tới, khiến người ta vui vẻ thoải mái.
Cận Liễu Liễu và Cổ Vưu Chấn đương nhiên không có tâm tình thưởng thức Tiêu Dao vương phủ, chỉ có Vạn Chính dọc theo đường đi vẫn thường nói rất nhiều lời tán thưởng đối với người dẫn đường.
Qua tiền viện rồi lại đi thêm mấy trăm bước mới đến sảnh chính. Người dẫn đường kia đưa bọn họ đi đến trước sảnh chính, một nam tử cao lớn hơn ba mươi tuổi dặn bọn họ đứng ở đây đợi một chút, hắn đi vào chính sảnh thông báo.
Đợi một lát, nam tử kia lại đi ra: "Vương gia mời các vị đi vào."
Ba người Vạn chính liền theo nam tử kia đi vào chính sảnh, bài trí trong phòng cũng không xa hoa lãng phí, tương phản hoàn toàn với bên ngoài làm cho mọi người đều cảm thấy ngoài dự kiến. Toàn bộ thiết kế trong phòng, gia cụ mang phong cách cổ xưa hào phóng, làm cho gian phòng càng thêm khí thế rộng rãi, thể hiện thẩm mĩ của chủ nhân thật không tầm thường.
Lục hoàng tử đang ngồi ở chính giữa phòng, vẫn mặc một bộ hoa phục màu trắng, thắt lưng đeo dương chi ngọc bội, đầu đội bạch ngọc quan. Nhìn thấy bọn họ đi vào, trên mặt Lục hoàng tử hiện ra ý cười, cặp mắt hoa đào lại sóng sánh lưu chuyển.
"Tham kiến lục điện hạ." Ba người đồng loạt quỳ xuống thi hành đại lễ.
"Miễn " Lục hoàng tử không chút để ý phất phất tay.
Vạn Chính ý bảo Cổ Vưu Chấn đem đồ vật dâng lên, Cổ Vưu Chấn lại như là mất hồn vẻ mặt đờ đẫn.
Vạn Chính đành phải lấy hộp lễ vật trong tay Cổ Vưu Chấn tự mình dâng lên. Lục hoàng tử vừa cười : "Đây là những món bảo bối hôm qua tiểu vương coi trọng sao?"
"Thưa vâng." Vạn Chính cười trên mặt nổi đầy nếp nhăn.
"Thật là vất vả cho Vạn lão bản cùng Cổ công tử, sáng tinh mơ đã đưa tới cho ta." Lục điện hạ nhìn thoáng qua Cổ Vưu Chấn đang thất hồn lạc phách, kêu hạ nhân đem hộp lễ vật đều chuyển đi xuống.
"Vạn lão bản, tổng cộng bao nhiêu bạc?"
Vạn Chính không ngừng từ chối: "Một chút thành ý thôi, làm sao có thể thu bạc của điện hạ chứ? Nếu điện hạ thích, chỗ tiểu dân còn có một số bảo vật mà tự thảo dân cất trữ, nếu điện hạ cảm thấy hứng thú, ngày nào đó tiểu nhân sẽ đưa tới mời điện hạ xem qua."
Lục điện hạ nói nhất định phải trả bạc, nhưng Vạn Chính tìm mọi cách từ chối. Hắn biết đối phương đang cầu mình, vì thế cũng không tiếp tục kiên trì, sai người dâng trà, tiếp đón bọn họ ngồi xuống.
Vài nha hoàn như hoa như ngọc, phục sức hoa lệ đi lên dâng trà cho bọn họ. Vạn Chính bưng lên nhấp một ngụm, ngồi một chỗ ngâm nga.
Cổ Vưu Chấn và Cận Liễu Liễu lại ngồi thẳng tắp, hai người chỉ nghiêng đầu nhìn đối phương, giống như hết thảy chung quanh đều không có gì.
Lục hoàng tử liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái, nhẹ nhàng nói: "Cận cô nương, ngươi nói trà này của tiểu vương có ngon không?"
Cận Liễu Liễu chậm rãi quay đầu lại, nhìn về Lục hoàng tử đang ngồi trên chủ vị, thanh âm có chút mơ hồ: "Ta không hiểu những thứ này."
Trong ánh mắt của nàng tràn ngập ủy khuất cùng bất mãn, như là đang chất vấn hắn: vì sao phải làm ra loại sự tình này, vì sao phải tách nàng cùng Cổ Vưu Chấn ra.
Trong lòng Lục hoàng tử dâng lên một cảm giác không thoải mái. Vì thế cũng tiếp tục nói chuyện xã giao với bọn họ, nói thẳng: "Lần này đã khiến cho Cổ công tử phải bỏ những thứ yêu thích ."
Vẻ mặt Cổ Vưu Chấn đạm mạc, không nói lời nào. Vạn Chính ho khan hai tiếng, vì vậy Cổ Vưu Chấn mới nói: "Điện hạ nói đùa, tiện nội có thể được điện hạ thưởng thức, thực là phúc đức của thảo dân."
Trong lòng Lục hoàng tử cười lạnh một tiếng, đã muốn chờ không kịp muốn nói mấy câu với một mình cùng Cận Liễu Liễu, vì thế liền đứng lên, cười đến vô cùng lỗ mãng: "Vậy nếu tiểu vương từ chối thì chính là bất kính."
Gân xanh trên trán Cổ Vưu Chấn nổi lên, ngay cả Vạn Chính cũng tự nói thầm: rõ ràng là chính ngươi mở miệng muốn người. Hiện tại lại nói giống như chúng ta tự dâng lên ngươi không thể không nhận.
Lục hoàng tử cũng không chờ bọn hắn đáp lời, nói thẳng: "Hảo ý của Cổ công tử, tiểu vương sớm đã lĩnh hội. Nói vậy, ít ngày nữa lệnh tôn có thể trở về cùng các ngươi đoàn tụ một nhà, đến lúc đó tiểu vương thật muốn cùng Cổ công tử uống rượu."
Vạn Chính nghe nói như thế, trong lòng hiểu được của việc cứu Cổ Bân đã muốn thành tám chín phần, liền lôi kéo Cổ Vưu Chấn "Phác đông" một tiếng quỳ xuống: "Đa tạ điện hạ! Đa tạ điện hạ!"
Cuối cùng lông mày Cổ Vưu Chấn cũng có thể giãn ra, Cận Liễu Liễu đứng một bên, nhìn vẻ vui sướng trong mắt hắn biết chuyện phức tạp của hắn đã được giải quyết, trong lòng nàng cũng nhẹ nhàng mà thở ra một hơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!