Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott
Nhất thời Lục hoàng tử, hay chính là hái hoa tặc, đi đến nháy mắt với Cận Liễu Liễu một cái ý bảo nàng không cần lộ ra. Sau đó làm bộ dạng đứng đắn lên tiếng: "Các vị miễn lễ."
Vì thế, Vạn Chính lại nhấc thân mình nặng nề đứng lên, chỉ lên quả cầu trên mái hiên.
Vạn Chính có chút nơm nớp lo sợ nói: "Lục điện hạ chớ trách móc, tiểu nữ không biết điện hạ đến đây nên mới có thể vui đùa ầm ĩ ở trong viện, quấy nhiễu điện hạ, xin thứ tội thất lễ."
Lục hoàng tử cười ấm áp như gió xuân: "Vạn lão bản không cần sợ hãi, ngươi cũng biết cuộc đời tiểu vương có hai thứ thích nhất, đó là cái gì?"
Vạn Chính không hổ là người đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường, trong triều từ trên xuống dưới, quan to quý nhân yêu thích gì không thể không rành mạch. Nhưng hắn không biết Lục hoàng tử có ý gì, chỉ có thể nhẹ nhàng mà nói: "Điện hạ?"
Lục hoàng tử lại mỉm cười: "Vạn lão bản cứ nói không ngại."
"Lục điện hạ tôn trọng võ công, yêu thích mỹ nhân, trong thành không ai không biết."
Lục hoàng tử ngửa đầu cười ha ha: "Không sai, nhiều năm qua tiểu vương say mê võ nghệ, không tránh khỏi được cái này mất cái khác, lại chỉ có một thứ có thể làm cho tiểu vương dừng luyện võ, thậm chí trời có sập xuống cũng không sợ, chỉ có thể là mỹ nhân. Hiện tại nhìn thấy thiên kim nhà Vạn lão bản, tiểu vương đã sớm cảm thấy chuyến đi này không tệ, làm sao có thể trách móc?"
Vạn Chính vừa nghe Lục hoàng tử khích lệ nữ nhi nhà mình, chỉ cảm thấy trên mặt sáng rọi dị thường, nụ cười cũng sáng lạn như ánh nắng mặt trời: "Điện hạ thật sự đã quá khen."
Lục hoàng tử lại nói: "Đặc biệt vị tiểu thư mặc y phục màu hoàng hạnh đứng ở phía sau, quả thực giống như Tây Thi tái thế, không biết Vạn lão bản có thể cho biết khuê danh được không?"
Vạn Chính sửng sốt: "A, này, vị kia..."
Lúc này Cổ Vưu Chấn vẫn đứng ở phía sau cách Lục hoàng tử không xa nhìn thoáng vào trong viện, xác định người Lục hoàng tử nói chính là Cận Liễu Liễu, liền lên tiếng: "Điện hạ, vị nữ tử kia cũng không phải là tiểu thư gì, nàng là tiểu thiếp nhà thảo dân."
Lục hoàng tử làm bộ như ngạc nhiên quay đầu lại: "Nguyên lai là tiểu thiếp của Cổ công tử! Cổ công tử thật sự là có phúc lớn mà, có thể có mỹ quyến như hoa này, cho dù ngày mai có đột tử, cũng là đáng giá. Đáng tiếc a, đáng tiếc! Tiểu vương nhiều năm qua tự nhận đã thấy hết mỹ nhân thiên hạ, không nghĩ tới thế nhưng lại chưa từng thấy nữ tử như hoa như ngọc thế này.
Thật sự là điều đáng tiếc lớn nhất cuộc đời, đáng tiếc a, đáng tiếc."
Hắn vừa nói, vừa lộ ra biểu tình phi thường tiếc hận. Quay đầu liếc mắt nhìn lại Cận Liễu Liễu một cái, hắn lại nói: "Không biết vị phu nhân này, xưng hô như thế nào?"
Lúc này Vạn Chính đã đuổi tất cả mọi người trong sân đi, còn mình lén lút đi đến ngoài cửa nhã gian.
Cổ Vưu Chấn do dự một chút, nghe thấy ngoài cửa truyền đến thanh âm Vạn Chính ho khan thật mạnh, mới nói: "Tiện nội họ Cận."
"Nguyên lai là Cận phu nhân. Tiểu vương thật sự là hâm mộ Cổ công tử, chẳng những bản thân sinh ra tuấn tú lịch sự, còn có thể có mỹ thiếp như vậy bên cạnh. Cổ công tử có thể được cho là hưởng hết phúc phần nhân gian."
Cổ Vưu Chấn không nói gì trong lòng đã bắt đầu hiểu được, Lục hoàng tử này là đang công khai đòi người .
Thời kì này quan to quý nhân vẫn đang lưu hành đưa tặng cơ thiếp. Hiện tại Lục hoàng tử đã nói đến như vậy Cổ Vưu Chấn chẳng lẽ không hề biết đạo lý?
Trong lòng hắn đã sáng tỏ, vì thế thử thăm dò nói: "Điện hạ thật sự là quá khen, trong phủ điện hạ, chỉ một tiểu tỳ cũng so với tiểu thiếp thảo dân đẹp hơn vạn phần. Chúng ta là người đến từ nơi hương dã, không rõ cái gì là mỹ mạo kiều nhan. Huống chi phụ thân thảo dân đang hãm sâu tù oan, đến nay sinh tử chưa biết, cho dù có được Tây Thi tái thế, cũng không thể làm cho thảo dân khoái hoạt hơn phần nào."
Lục hoàng tử nhẹ nhàng vuốt cằm, một đôi mắt hoa đào nhìn lướt qua Cổ Vưu Chấn, vừa vặn nhìn thẳng vào mắt hắn: "Cổ công tử là người thông minh, lệnh tôn làm quan nhiều năm, ở trong triều rất được khen ngợi, nói vậy phụ hoàng cũng có thể hiểu được đạo lý trong đó. Chỉ cần..."
Cổ Vưu Chấn lúc này không nhìn thấy mặt mình, nhưng là hắn có thể đoán dự đoán được biểu tình hiện tại của hắn nhất định không còn gì tốt hơn: "Chỉ cần điện hạ có thể nhìn rõ mọi việc, ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu."
"Cổ công tử quả nhiên là người thông minh, chính là không biết là người trong phủ có thấy thế hay không."
Lục hoàng tử cười ha ha: "Tiểu vương đi về trước, hôm nay xem vài món bảo bối này, tiểu vương đều thích. Chính là hiện tại tiểu vương còn phải đi nơi khác dự tiệc, chỉ sợ không tiện trực tiếp lấy đi, buổi sáng ngày mai chẳng biết có tiện không, phiền toái Cổ công tử giúp đưa đến nhà ta?"
"Thảo dân vinh hạnh."
Lục hoàng tử cười vài tiếng, mang theo tùy tùng đi thẳng.
Cổ Vưu Chấn quỳ xuống cung tiễn, đợi cho Lục hoàng tử đi thật xa cũng không có đứng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!