Chương 30: Nhắc Nhở Của Phụ Thân

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo & meott

Vạn Chính là người biết hàng, vừa thấy cây nhân sâm này, đã biết là vô giá, cũng biết công hiệu không thể đo lường, lập tức từ chối nói: " Chấn nhi, chúng ta là người một nhà không nói hai lời, ngươi tới nhà cậu, cậu đã muốn cao hứng còn chưa hết, như thế nào có thể thu lễ vật quý như vậy đâu? Cây nhân sâm này cầm lại đi, ngươi từ nhỏ thân mình không tốt, thuốc này nên để cho ngươi dùng, bồi dưỡng thật tốt mới đúng!

Cậu tuyệt đối không thể thu!"

Cổ Vưu Chấn nhẹ nhàng cười, thật xứng với vẻ đẹp thiên nhân của hắn, trong phòng đèn đuốc lay động, khuôn mặt rung động lòng người, ngay cả thanh âm hắn nói chuyện đều có vẻ phiêu dật bất phàm: "Cậu! Bệnh của ta đã muốn tốt lắm, không cần ăn thuốc bổ này. Nhưng thật ra người cùng mợ, tuổi tác cũng đã cao, ngày sau còn phải bồi dưỡng nhiều."

"Không nên, không nên!"

"Cậu" Cổ Vưu Chấn cầm tay Vạn Chính: "Cha ta gặp chuyện không may, nếu không có cậu ở kinh thành chiếu ứng , chỉ sợ người cũng không chống đỡ được đến bây giờ. Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, chút tâm ý nho nhỏ ấy, nếu cậu không nhận, Chấn nhi đành phải cáo từ, không dám làm phiền."

Vạn Chính lập tức giữ chặt hắn: "Hảo, hảo, hảo, cậu trước nhận lấy, trước nhận lấy."

Lưu thị nghe theo Vạn Chính phân phó, đem nhân sâm ngàn năm nhận lấy bỏ vào trong phòng.

Nhất thời, Vạn Chính nhìn thấy một tiểu cô nương mỹ mạo tú lệ tuyệt luân đứng phía sau Cổ Vưu Chấn, xem tuổi chỉ sợ so với hai nữ nhi của mình còn nhỏ hơn mấy tuổi. Nhưng lại thấy nàng bới tóc kiểu phu nhân, vì thế liền hỏi: "Đây là?"

Cổ Vưu Chấn mỉm cười, kéo Cận Liễu Liễu đến cạnh mình, mọi người trong phòng đều cảm thấy trước mắt sáng ngời, chỉ thấy đôi mắt to trên mặt Cận Liễu Liễu giống như vụt sáng lại hàm chứa ý cười ngượng ngùng, làm cho mọi người đều hoa mắt.

"Đây là thiếp thất thứ ba của ta."

Mọi người vừa nghe tất cả đều không tự chủ được "Nga" một tiếng.

Cận Liễu Liễu dựa theo Cổ Vưu Chấn phân phó, cung kính cúi đầu chào người Vạn gia.

Vạn Chính thấy cháu ngoại vào kinh cứu cha không mang theo chính thất, lại đem theo tiểu thiếp, chắc là cực sủng ái. Nhìn thấy Cận Liễu Liễu dung tư tuyệt hảo, hắn liền hiểu ngay, vì thế cũng không lấy đó mà câu nệ. Còn làm như gặp cháu dâu, kêu Lưu thị cho nàng một cái hồng bao.

Vạn Trân Trân cùng Vạn Đình Đình vốn hơi có chút hâm mộ đối với dung nhan Cận Liễu Liễu. Nhưng vừa nghe nói là thiếp thất của biểu ca, trên mặt nhất thời hiện ra ý khinh miệt. Vì thế ngẩng cao đầu cũng không quan tâm đến Cận Liễu Liễu.

Đến ngay cả mẫu thân Vạn Đình Đình là Tiền di nương cũng không để vào mắt. Tuy nói rằng theo Lưu thị làm lễ gặp mặt, nhưng ánh mắt khinh thị rất rõ ràng .

Cận Liễu Liễu trên đường đi tới kinh thành, đã biết thân phận thiếp thất thấp kém, chính vì Cổ Vưu Chấn đối với nàng không tồi, nàng cũng không có cảm thụ đặc biệt. Hiện tại thấy mọi người dùng ánh mắt khinh miệt nhìn nàng đã âm thầm ghi tạc đáy lòng.

Cổ Vưu Chấn lại giới thiệu Lê Tuyền với gia đình cậu, chỉ nói hắn một vị bằng hữu của mình, cố ý làm bạn với mình thượng kinh .

Lê Tuyền nghĩ đến người một nhà bọn họ đã lâu không gặp, nhất định có rất nhiều lời muốn nói, mình là người ngoài ở đây khẳng định là không tiện. Vì thế, liền nói đường xá mệt nhọc, muốn đi nghỉ ngơi trước.

Vạn Chính tự nhiên là ra lệnh cho bọn hạ nhân khoản đãi Lê Tuyền. Sau đó lại bày tiệc rượu tẩy trần cho cả đoàn người.

Cơm chiều xong, Cận Liễu Liễu được Lưu thị dẫn đi vào phòng nghỉ tạm. Cổ Vưu Chấn cùng Ngọc Trúc đi thư phòng của Vạn Chính hỏi lại sáng tỏ tình cảnh hiện tại của Cổ Bân.

Buổi sáng hôm sau, vừa dùng xong bữa sáng, Vạn Chính đã kêu hạ nhân chuẩn bị một chiếc xe ngựa, chuẩn bị đồ ăn cùng ngân lượng, mang theo Cổ Vưu Chấn đi đến đại lao Hình bộ.

So với bình thường còn mang nhiều ngân lượng hơn, Vạn Chính mang theo cháu ngoại vào trong đó. Ngục tốt liền dẫn bọn họ đi đến một chỗ sâu bên trong mới nhìn thấy trong một phòng giam sơ sài Cổ Bân đang ngồi một mình.

Cổ Vưu Chấn xưa nay rất ít khi vui mừng lộ rõ trên nét mặt, cũng rất ít có cảm tình gì biểu hiện ở trên mặt. Nhưng lần này gặp được phụ thân mặc trường bào cũ màu đen, hắn cảm thấy trong cổ họng có một cái gì đó chảy qua, hốc mắt cũng có chút nóng lên.

Cổ Bân cơ hồ gầy hẳn đi, hắn vốn thân hình cao lớn, hiện tại nhìn hốc hác, cả người liền như một cây gậy khẳng khiu. Tóc trên đầu đã muốn trắng một nửa, theo Vạn Chính nói, là từ khi rơi vào lao lý, mới biến thành như vậy .

Nếp nhăn trên mặt hắn đã không thể đếm nổi, nhưng đôi mắt vẫn tinh quang hữu thần. Tuy rằng đang ngồi tù, nhưng Cổ Bân vẫn đang nghiêng đầu chải tóc, dùng một cây trâm gỗ cài ở sau đầu.

"Cha!" cửa lao vừa mở ra, Cổ Vưu Chấn liền vọt ngay vào, quỳ gối trước người Cổ Bân, ôm lấy hai chân gầy yếu của hắn.

Cổ Bân đã lâu không nhìn thấy con, nhất thời nước mắt già nua tung hoành, vươn một bàn tay gầy trơ xương sờ sờ đầu Cổ Vưu Chấn.

Vạn Chính cũng thổn thức không thôi, nhanh chóng đặt cặp lồng lên cái bàn rách nát bên cạnh, lấy đồ ăn bên trong ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!