Edit: Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Vì thế đoàn người tiếp tục hướng kinh thành mà đi. Cửa ải cuối năm càng gần. Càng là đi về phía hướng bắc, trời lại càng giá rét .
Cổ Vưu Chấn cùng bọn Ngọc Trúc đều đã luyện qua công phu. Tuy rằng không thường xuyên ra ngoài, nhưng cũng không sợ vất vả. Chỉ khổ nhất là Cận Liễu Liễu, mỗi ngày bọc trong áo lạnh dày cộm, cả ngày ôm ấm lô trong lòng mới có thể vượt qua.
Nàng thuở nhỏ sinh trưởng ở GiangNam, vào mùa đông chỉ cần một tấm áo bông là có thể thoải mái đi qua. Nhưng hiện tại mỗi ngày đều mặc giống như một chú gấu nhỏ, cũng vẫn cảm thấy lạnh.
Một ngày đi được tới một thành lớn, sắc trời vẫn còn sớm. Cổ Vưu Chấn để một mình Cận Liễu Liễu ở khách sạn nghỉ ngơi, còn mình thì mang theo Ngọc Trúc đi ra ngoài một chút.
Thời điểm trở về hắn cầm theo một cái bọc to, trực tiếp ném vào trong lòng Cận Liễu Liễu.
"Phu quân? Đây là cái gì?"
Cổ Vưu Chấn vẻ mặt đắc ý, nháy mắt kêu nàng mở ra xem.
Cận Liễu Liễu vừa mở ra đã thấy, cư nhiên là một chiếc áo choàng lông xù tuyết trắng lớn. Từ dọc đường nàng đi ngang thị trấn trong thành, thấy một ít tiểu thư phu nhân nhà giàu đi ngang qua vì thế đã nói: "Áo choàng như thế nào lại làm thành bộ dáng như thế này, rất kỳ quái a."
"Ngươi chưa thấy qua nên không biết, gia nói cho ngươi nghe, đây là làm từ da chồn bạc tốt nhất. Gia thấy ngươi mỗi ngày đều kêu lạnh, sợ ngươi đông lạnh chết trên đường, cho nên mua một chiếc cho ngươi mặc."
Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ. Nhưng kì thực cái áo choàng này tiêu tốn rất nhiều bạc. Ngay cả Ngọc Trúc có chút kinh ngạc. Thiếu gia lại hào phóng như vậy mua cho tam thiếu phu nhân áo choàng lông chồn bạc đắt tiền như vậy.
Cổ Vưu Chấn từ đêm gặp qua chuyện xấu hổ của Cận Liễu Liễu, khi đối mặt với nàng luôn cảm thấy có chút không tự nhiên. Dường như tay chân cử động đều không phải của mình. Dọc đường đi trong nội tâm cư nhiên sinh nhiều suy nghĩ, sợ Cận Liễu Liễu có cái gì đau đầu nhức óc .
Cận Liễu Liễu lần đầu tiên có quỳ thủy, không quá hai ngày cũng liền ngừng. Nàng vụng trộm giặt sạch nguyệt bố cùng tiết khố. Nhưng vào thời điểm ở trong phòng vẫn không tránh được bị Cổ Vưu Chấn thấy.
Khi quỳ thủy của nàng hết, bọn họ liền đi rất vội vàng. Bằng không, chỉ sợ Cổ Vưu Chấn đời cũng sẽ không nhìn thấy nguyệt bố hình dạng cổ quái này.
Cận Liễu Liễu dọc theo đường đi thấy không ít chuyện mới lạ ở trong khách điếm, quán trà cùng tửu lâu. Cũng nghe đến rất nhiều chuyện phố phường bát quái, nhưng thật ra cũng để ý hiểu được không ít chuyện.
Tỷ như nàng đã muốn biết, nguyên lai Cổ Vưu Chấn đối đãi nàng thật tốt. Sự kiện giống như chuyện nàng lôi kéo nhị Ngưu ca ra tường, nếu là gặp gỡ người hung hãn, chỉ sợ nàng đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết, càng đừng nói đến cái gì về nhà đoàn tụ cùng cha mẹ.
Nàng không phải đứa ngốc. Biết Cổ Vưu Chấn kỳ thật là người tốt. Thời gian này hắn nói cái gì, nàng liền ứng cái đó. Lại nhớ đến cha kêu nàng hồi báo đại ân đại đức của Cổ gia. Nàng cũng không biết có thể làm được cái gì, đành phải dùng nghe lời làm báo đáp.
Lúc này nhìn thấy áo choàng chồn bạc, nàng cũng không phải không thích. Chính là nghe thấy phải giết nhiều hồ ly mới có thể làm thành một tấm áo choàng. Trong lòng đầu tiên là sửng sốt một chút, mới nói: "Đây là làm từ da chồn bạc?"
Cổ Vưu Chấn đắc ý gật gật đầu: "Đương nhiên, tốn hết hơn mười tấm da, mới có thể làm được một chiếc như vậy. Hoàn hảo Trạc Dương là thành lớn, bằng không cũng không mua được."
"Phải dùng hơn mười tấm da hồ ly bạc, nhiều như vậy? Kia không phải, rất đáng thương". Nàng đang cầm áo choàng, có chút cảm thấy đáng thương cho lũ hồ ly bị lột da làm áo choàng.
Lại nghe Cổ Vưu Chấn hừ một tiếng thật mạnh: "Ngươi không hiếm lạ thì quên đi, gia mang đi ném! Hồ ly này cũng không phải gia đi đánh. Hiện tại đều đã làm thành áo choàng. Ngươi không mặc, nó cũng không quay về được !"
Hắn ngây ngốc đi mua chiếc áo choàng sang quý trở về cho nàng ủ ấm thân mình, không nghĩ tới lại bị xem thành một người tàn nhẫn. Nhất thời rất mất mặt, nắm áo choàng kia lên, định theo ngoài cửa sổ ném xuống.
Cận Liễu Liễu liều mạng nhỏ túm chặt tay hắn: "Không được ném!"
"Đây đều là làm từ da chồn bạc! Ngươi còn giữ làm cái gì?"
"Mặc kệ đây là làm từ cái gì, ta chỉ hiểu được đây là phu quân mua cho ta." Ánh mắt nàng trong suốt, mang theo sự ôn nhu đặc hữu* của nữ nhi.
Cổ Vưu Chấn trên mặt ửng đỏ, nhẹ buông tay, áo choàng đã bị Cận Liễu Liễu ôm vào trong ngực.
Nàng vô cùng cao hứng mặc áo choàng vào, bởi vì trong phòng không có gương, vì thế lại hỏi: "Phu quân, như vậy đẹp mắt không?"
Nàng so với thời điểm mới tiến vào Cổ gia cao thêm không ít. Gần đây tuy rằng liên tục đi đường dài, nhưng bởi vì đều ở trong xe ngựa, nguyên bản màu da hơi nhộm nâu, lại ít tiếp xúc với ánh mặt trời cũng khôi phục vài phần trở nên trắng nõn.
Cổ Vưu Chấn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nở nụ cười mềm mại như hoa, đôi mắt to sáng ngời như mặt trăng, trong cánh môi hồng hồng lộ ra một hàm răng tinh tế, cuộn mình trong áo choàng tuyết trắng. Càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn thêm trắng noãn, không tự giác thốt lên nói: "Đẹp mắt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!