Chương 23: Kỳ Thật Thực Ôn Nhu

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

"Quỳ thủy?" Cận Liễu Liễu lần đầu tiên nghe thấy một từ mới mẻ như thế này. Nhất thời lại dừng khóc, chớp chớp đôi mắt to ngập nước vẫn còn phiếm hồng, hiếu kỳ nhìn về phía Cổ Vưu Chấn : "Đó là cái gì?"

Đó là... Cái gì?

Dù Cổ Vưu Chấn có đọc hết hàng vạn cuốn sách cũng không biết nên giải thích cùng Cận Liễu Liễu như thế nào.

Chỉ thấy hắn ngồi ở bên giường không ngừng vò đầu bứt tai, rõ ràng chỉ mặc áo đơn, nhưng đầu cũng đầy mồ hôi lạnh.

"Phu quân? Quỳ thủy là cái gì?" Cận Liễu Liễu hiển nhiên là thể hiện tinh thần hiếu học, hỏi đến cùng.

"Ngô... Nữ nhi bọn ngươi trưởng thành, sẽ có chứng quỳ thủy này. Ngô... Bởi vì... Hàng tháng đều sẽ có một lần như vậy, cho nên.... cho nên lại còn được gọi là kỳ nguyệt sự."

Mặt Cổ Vưu Chấn đều nhanh chóng tím bầm như gan heo, ấp a ấp úng mãi lúc lâu mới giải thích xong.

Cận Liễu Liễu vẫn nghi hoặc: "Hàng tháng? Là cái quỳ thủy này sao? Quỳ thủy chính là chảy máu ở phía dưới mông sao? Từ nơi này chảy ra ?" [ TNN: bạn edit ơi, ta phục bạn ý quá....^O^ ]

Theo... từ nơi này chảy ra ?

Cổ Vưu Chấn chỉ cảm thấy huyệt thái dương của mình đột nhiên đau nhói. Ngay sau đó đầu óc cũng sẽ không chừng nổ tung.

"Phu quân?" Cận Liễu Liễu mờ mịt nhìn Cổ Vưu Chấn giống như đang rất khó xử .

Trong đầu hắn nhanh chóng chuyển động. Bỗng nhiên, nghĩ ra cái gì đó, nhanh chóng nói: "《 thượng cổ thiên chân luận 》 có viết: nữ tử bảy tuổi thời kỳ phát triển, thay răng mới. Mười hai thì kinh nguyệt theo tới, nhâm mạch thông, Thái Hướng mạch thịnh, nguyệt sự lấy đương thời, cố có tử. Ngươi là nữ nhi, sau khi có quỳ thủy này, về sau mới có thể sinh oa nhi."

Cận Liễu Liễu nghe hắn nhắc tới những gì viết trong sách, nhưng thật ra nghe cũng hiểu vài phần: "Chỉ có nữ tử mới có quỳ thủy, phải không?"

Cổ Vưu Chấn lập tức gật đầu, lại nhân cơ hội dạy nàng chuyện phòng the nam nữ: "Đây là chuyện cực bí ẩn của nữ nhi, tốt nhất chỉ có ngươi với nha hoàn bên người ngươi biết được. Trước mặt người bên ngoài, vạn lần không thể nhắc tới, nếu không, sẽ có tổn hại danh dự nữ nhi. Cho nên, việc này ngươi biết, ta biết, ngày mai, ngươi nhất định không thể nói ra trước mặt kẻ khác.

Sau này khi ngươi quen thuộc việc này, kể cả ở trước mặt phu quân, cũng không được nhắc tới, ngươi hiểu chưa?"

Cận Liễu Liễu gật gật đầu, hai tay ôm bụng suy nghĩ một hồi, hốt nhiên lại hỏi: "Ta, ta nên làm cái gì bây giờ nha? Xiêm y đã ô uế, rất khó coi."

Trên mặt Cổ Vưu Chấn lại nổi lên nhiều vệt đỏ, lão thiên gia a, hắn nào biết nên làm cái gì bây giờ a!

Hắn ngồi ở bên giường suy nghĩ một lát, chậm rãi đứng dậy mặc xiêm y, quay đầu nói: "Ta đi ra ngoài một chút, ngươi ngủ trước đi, không cần chạy loạn."

Hắn đi ra khỏi phòng, đem cửa đóng cẩn thận. Chỉ thấy khách điếm to như vậy im lặng, vài cái đèn lồng chiếu các nơi. Dưới ánh sáng mờ nhạt, có thể thấy trong đại sảnh lầu một có một người nằm úp sấp ngủ.

Hắn đi đến lầu một, thấy một mình tiểu nhị đưa đồ ăn cho bọn hắn đang canh giữ bên cạnh lò sưởi, ngủ tiếng ngáy nổi lên.

"Tiểu nhị! Tiểu nhị!"

Tiểu nhị bị hắn kêu tỉnh lại, mắt buồn ngủ mông lung ngẩng đầu lên nhìn hắn. Đúng là tiên nhân vừa gặp buổi tối, không khỏi hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất: "Tiên nhân tìm tiểu nhân có chuyện gì?"

Cổ Vưu Chấn cau mày: "Trong điếm này, có đại nương, đại thẩm gì đó không?"

"Có, có , Tuy nhiên tiên nhân tìm đại nương, đại thẩm có việc gì sao? Nếu tiên nhân có việc, dù có vất vả đến đâu tiểu nhân đều có thể làm được."

"Ta chỉ tìm đại nương, đại thẩm đi chiếu cố tiểu thiếp của ta một chút ." Hắn từ lúc ở trong phòng đã bị Cận Liễu Liễu nháo thập phần không thoải mái. Hiện tại nghe tiểu nhị này dài dòng lý sự, càng thêm không kiên nhẫn.

Tiểu nhị vừa nghe là chuyện nữ quyến, liền nhanh nhẹn chạy đến trước phòng chưởng quầy, gõ cửa đánh thức vợ chồng chưởng quầy, nói có khách nhân muốn thỉnh vị đại thẩm đi qua chiếu cố nữ quyến một chút.

Lão bà của chưởng quầy là phụ nhân nhỏ bé, hơn bốn mươi tuổi. Quả nhiên là chân thực nhiệt tình, bình thường hoan hỷ nhất chính là giúp người. Vì thế cũng không quản trời đông giá rét, mặc quần áo theo tiểu nhị đi ra.

Cổ Vưu Chấn thỉnh nương tử chưởng quầy đi vào trong phòng, đỏ mặt thuyết minh tình huống của Cận Liễu Liễu. Sau đó đi ra khỏi phòng, ngồi ở lầu một bên cạnh lò sưởi đang cháy cùng tiểu nhị kia sưởi ấm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!