Chương 19: Tâm Nguyện Đạt Thành?

Edit: Linhxu

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Cổ Vưu Chấn nhìn thấy trên lá thư vẽ một ám hiệu nguy hiểm, thân mình nhất thời nhoáng lên một cái.

Nhưng chỉ trong chốc lát, hắn liền tỉnh táo lại, quăng Cận Liễu Liễu sang bên cạnh, xé mở lá thư ra nhanh chóng xem xong, tiếp theo giao cho Ngọc Trúc.

Ngọc Trúc cũng nhanh chóng nhìn lướt qua, sau đó liền đem lá thư châm vào ngọn nến trên bàn thiêu hủy. Hai người thần sắc ngưng trọng thấp giọng nói nói mấy câu, Cổ Vưu Chấn liền mang theo thị vệ kia trước đi ra ngoài.

Ngọc Trúc thở dài một hơi, đem nhị ngưu đuổi đi ra ngoài, trong phòng liền chỉ còn lại có một mình Cận Liễu Liễu, nhìn mặt đất đầy đồ vật vương vãi đến sững sờ.

Vừa rồi kia thị vệ nói là "Lão gia đã xảy ra chuyện", lão gia này hẳn là chính là cha Cổ Vưu Chấn đi, cũng chính là công công* của nàng?

*công công: bố chồng

Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì đâu? Cho dù Cận Liễu Liễu có không hiểu chuyện, nhưng xem thần sắc Cổ Vưu Chấn, cũng biết nhất định là đã xảy ra chuyện rất lớn.

Lần này biến cố đột ngột, không hiểu được kế hoạch bị đuổi ra của nàng còn có thể hay không thành công.

Nàng có chút thở dài thở ngắn đứng lên, quá một hồi lâu nghe thấy trong phòng bên cạnh truyền ra tiếng bước chân, biết là tiểu Liên đến gặp mình vì thế đi ra nhìn động tĩnh một cái.

"Tam thiếu phu nhân, ngươi sao rồi? Thiếu gia hắn còn đang tức giận sao?" Tiểu Liên thanh âm có vẻ khiếp sợ run run .

"Hẳn là rất tức giận đi, bất quá qua một hồi tử này hắn khẳng định cũng không hơn ta ."

"Làm sao vậy?"

"Lão gia, hình như đã xảy ra chuyện."

Tiểu Liên cả kinh: "A! Lão gia! Lão gia đã xảy ra chuyện, sẽ là ra chuyện gì đâu?"

Cận Liễu Liễu lắc đầu: "Ta cũng không biết."

Tiểu Liên thấy Cận Liễu Liễu có bộ dáng buồn bã ỉu xìu, liền một bên động thủ thu dọn mặt đât, vừa nói: "Tiểu Liên không hiểu chuyện, không thể nghĩ ra tam thiếu phu nhân làm sao có thể cùng kẻ thất phu kia... Có nhân vật như thiếu gia ở đây, ngài như thế nào còn có thể, còn có thể... Ai, hy vọng lần này thiếu gia có thể tha thứ cho tam thiếu phu nhân.

Bằng không, những ngày về sau phải sống như thế nào nha."

"Ta vốn không muốn sống mãi ở trong này, ta đã muốn về nhà, ta nhớ phụ mẫu ta."

Tiểu Liên lại cả kinh: "Ngài, ngài còn muốn chạy? Vậy ta đây phải làm sao a! Ta đã muốn là người của tam thiếu phu nhân, nếu ngài đi rồi, ta đây.... ta đây không phải lại phải trở về nhóm lửa ?"

Cận Liễu Liễu hơi giật mình, nhưng thật ra không nghĩ tới chuyện của tiểu Liên nhất thời nghẹn lời.

Tiểu Liên thấy trong ánh mắt Cận Liễu Liễu lộ ra thống khổ, trong lòng cũng đi khổ sở theo: "Ta cũng biết, tam thiếu phu nhân ở trong phủ không vui vẻ gì. Nhưng thiếu gia hắn đối với ngài là rất tốt nha, ta cũng hy vọng tam thiếu phu nhân có thể bình an sau chuyện này."

Nàng động thủ mọi thứ dọn dẹp xong xuôi, thấy con quay kia vẫn còn rất tốt, nàng nhặt lên tới hỏi Cận Liễu Liễu: "Tam thiếu phu nhân, con quay này vẫn còn rất tốt đâu, ném đi thật đáng tiếc ."

Cận Liễu Liễu nhìn nhìn con quay, trong lòng bỗng nhiên nảy lên một cỗ cảm xúc kỳ quái, nói: "Ân, cho ta đi, ném đi thật đáng tiếc."

Tiểu Liên đem con quay đưa cho nàng, lại lần nữa múc nước cho nàng tắm, hầu hạ nàng lên giường đi ngủ.

Cận Liễu Liễu cả một đêm lăn qua lộn lại không ngủ được, đến nửa đêm về sáng mới có một chút buồn ngủ, lại nghe thấy có người đến gọi cửa.

Nàng cùng tiểu Liên đều bị đánh thức, tùy tiện rửa mặt một chút mặc xiêm y rồi đi đến giữa nhà chính.

Bên trong phòng đèn đuốc chói lọi, Cổ Vưu Chấn cùng Lý thị ngồi ở chủ vị, nhị thiếu phu nhân ngồi bên cạnh, quản sự các phòng cùng vài người có tiếng nói trong nhà cũng đều đứng ở trong phòng, người người vẻ mặt khẩn trương, cố gắng đoán xem đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Thấy nàng đi vào, Ngọc Trúc nhẹ nhàng nói: "Tam thiếu phu nhân ngồi đi, thiếu gia có việc muốn nói với mọi người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!