Edit: Linhxu
Beta: wicca
Kết quả là, liên tục rất nhiều ngày, Cận Liễu Liễu đều bị vây trong trạng thái cực đoan phấn khởi, mỗi ngày mỗi đêm cân nhắc sẽ làm như thế nào cái việc cẩu thả kia.
Bởi vì thân thể nàng chưa hoàn toàn phục hồi như cũ, Cổ Vưu Chấn đối xử với nàng không hề có những yêu cầu nghiêm khắc như trước nữa, mỗi ngày hợp với tình hình gọi nàng đến, cũng không bắt nàng làm nhiều việc, ngược lại rất thích ép nàng ăn.
Đồ ăn sáng một mình nàng ăn hết một bát dược thiện, hắn phải nhìn nàng uống xong một chén lớn mới bằng lòng bỏ qua. Ngọ thiện luôn phong phú khiến Cận Liễu Liễu nghẹn họng nhìn trân trối, ăn đến nỗi cái bụng nhỏ tròn xoe còn chưa chịu bỏ qua.
Bữa tối lấy nhẹ làm chủ, trên bàn nhất định cũng không thể thiếu một con gà hầm thuốc bắc, Cổ Vưu Chấn luôn trước ép Cận Liễu Liễu uống xong hai bát lớn, rồi lại tự mình lấy nửa chén cơm bắt nàng ăn.
Mỗi ngày vào giữa trưa cư nhiên lại cho nàng nửa canh giờ nghỉ ngơi, Ngọc Trúc an bài phó dịch thu thập cho Cận Liễu Liễu một gian phòng nhỏ ở Thiên Ốc, mỗi ngày khi ăn cơm trưa xong, sẽ cho nàng đến phòng nhỏ nằm nghỉ.
Có đôi khi buổi trưa nàng ngủ quên, cũng không có người đi kinh động nàng, Ngọc Trúc còn có thể quan tâm hỏi nàng muốn hay không lại nằm thêm một lúc.
Cận Liễu Liễu mỗi ngày đều thất thần suy tư vấn đề, nàng đối với việc cẩu thả kia cũng không có khái niệm gì, nhưng là vì trong bản sách cấm kia có những miêu tả tanh nồng cùng những gì Vân Thượng Phi dạy nàng khá giống nhau, trong lòng nàng mơ mơ hồ hồ cũng có thể hiểu được đại khái.
Khả năng, chính là chuyện đêm đó nàng cùng Vân Thượng Phi làm, chính là đáng tiếc a, ai cũng không biết chuyện này.
Nàng vào thời điểm ăn cơm, thời điểm đi đường, thời điểm đấm lưng cho Cổ Vưu Chấn, thậm chí ở một lần như xí thời điểm sau khi kéo quần kên được một nửa cũng đã thất thần, chờ đến lúc nàng tỉnh ra, cái mông nho nhỏ sau lưng đã muốn bị đông lạnh một mảnh.
Cũng may Cổ Vưu Chấn cho dù thấy nàng thất thần, cũng sẽ không như thế nào trách cứ nàng, đối lập hoàn toàn với hung thần ác sát trước kia, nếu Cận Liễu Liễu lưu tâm quan sát một chút, nhất định sẽ nghĩ đến vị phu quân kia của nàng thay đổi thành người khác rồi.
Lý Thị cũng không tìm nàng gây phiền toái, mỗi ngày chỉ tại thời điểm buổi sáng thỉnh an gặp nàng một lần, tuy rằng vẫn trợn mắt nhìn nàng, nhưng nàng vẫn bình an vô sự.
Đã đến là mùa đông , trong phòng Cổ Vưu Chấn sớm đốt lên chậu than đỏ rực, trên giường cũng thay đổi toàn bộ đệm giường, xiêm y cũng đổi thành áo kép, tương ứng cũng giảm bớt rất nhiều việc ra ngoài đi lại.
Đại đa số thời điểm, hắn đều ở trong phòng viết chữ vẽ tranh, Cận Liễu Liễu liền đảm đương làm tiểu thư đồng. Thời điểm hưng trí lên, hắn sẽ cầm tay dạy nàng tập viết.
Nhưng khi viết chữ tinh thần nàng luôn không tập trung, bút lông ấn lên trên giấy biến thành một vệt màu đen, hắn sẽ nhíu mày, đem giấy bút vứt đi, nằm trên án thượng xem tiểu thuyết bát quái.
Cận Liễu Liễu hôm nay lại làm hỏng hai tờ giấy lớn, Cổ Vưu Chấn rốt cục nhịn không được phát ra hỏa: "Bảo ngươi viết chữ thôi, tại sao lại làm ra bộ dáng cả ngày không tỉnh ngủ? Ngươi nhanh trở về ngủ cho ta! Sáng mai còn hỗn loạn như vậy, gia đã bắt ngươi mỗi ngày ngủ ở dưới mái hiên!"
Đêm đó Cận Liễu Liễu mơ mơ màng màng được Tiểu Liên đỡ trở về phòng, đóng kín cửa phòng pha nước ấm tắm, sau đó nàng thư thư phục phục lui vào trong ổ chăn ấm áp, có chút khốn ý dâng lên.
Lại nghe cửa nhẹ nhàng vang lên một tiếng "Chi nha", một thân ảnh quen thuộc tiêu sái bước vào trong phòng, nhìn nàng cười quyến rũ: "Tiểu Dương nhi, gần đây khỏe không?"
Cận Liễu Liễu chớp chớp mắt, cũng cười : "Rất tốt."
Vân Thượng Phi ngồi xuống cái ghế ở trước giường nàng, quan sát trong phòng nàng.
Một thời gian ngắn không tới, trong phòng cư nhiên mua thêm không ít đồ vật, chăn rất dầy, hơn nữa là hoàn toàn mới , trên bếp lò ở góc tường còn đặt một cái ấm nhỏ, hẳn là đang giữ nước ấm để pha trà.
Buồng trong cùng gian ngoài đều có một chậu than, bên trong chậu than đỏ bừng tựa hồ là thả vài trái táo đỏ, một mùi hương ngọt ngào tràn ngập khắp gian phòng.
Hắn còn chú ý tới bên giường Cận Liễu Liễu đặt vài bộ xiêm y đều là mới may, dày ấm áp, cũng đều là rất có khiếu thẩm mĩ.
" Phu quân ngươi đổi tính ?"
"Ân? Ngươi nói thiếu gia? Thiếu gia làm sao vậy?" Cận Liễu Liễu vẻ mặt không rõ.
Vân Thượng Phi cười ha ha, không hề truy vấn, thân thủ đặt lên mạch vị ở cổ tay nàng, cẩn thận nghiên cứu mạch tượng của nàng một chút nói: "Thân mình xương cốt của ngươi thật đúng là rắn chắc, mới không quá bao lâu, ngươi đã phục hồi thành như vậy, thật sự là khiến người khác có chút giật mình."
"Ta từ nhỏ cũng rất ít khi sinh bệnh đâu, còn nói sau này, ngươi cũng không biết ta gần đây ăn ngon thế nào đâu."
"Phải không? Vậy khi ta không ở đây, ngươi cũng sống không tồi đâu."
"Ngô." Nàng nhẹ nhàng ứng, lại giống như có tâm sự gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!