Edit: Linhxu
Beta: wicca
Cận Liễu Liễu không khỏi hấp một ngụm lãnh khí, như bị một chậu nước lạnh từ đầu đổ xuống, chỉ cảm thấy khí lạnh từ bên ngoài đến trong lòng, cả người lạnh run.
Chỉ thấy Trương mẫu cười lạnh một tiếng, sải bước đi lên, thân thủ đem Cận Liễu Liễu đẩy vào trong phòng, một chân hung hăng dùng sức đạp vào kheo chân nàng, nàng lập tức quỳ rạp xuống đất.
"Khá lắm nữ nhân dâm đãng không biết xấu hổ! Thiếu phu nhân làm chủ nạp ngươi vào cửa, cứu gia đình ngươi trong lúc nước lửa, bởi vậy lão cha nửa sống nửa chết của ngươi mới kéo trở về được một cái mệnh! Ngươi lại không hiểu thế nào là mang ơn! Cư nhiên còn dám đối nghịch cùng thiếu phu nhân! Ta xem ngươi lại dám chạy đến chỗ thiếu gia cáo trạng đi a! Ngươi tin hay không ta khâu miệng ngươi lại, để ngươi về sau cũng không thể nói chuyện!
Ngươi xem xem đến lúc đó, thiếu gia là giúp ngươi hay là nghe thiếu phu nhân !"
Cận Liễu Liễu đã sớm cả người lạnh run, đến thở cũng không dám thở mạnh, càng đừng nói tranh cãi cái gì.
Lý Thị thấy nàng co lại thành một khối, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống , càng có vẻ điềm đạm đáng yêu, nhất thời phát hỏa , "Hô" một tiếng đứng lên, đi đến trước người Cận Liễu Liễu.
"Trương mẫu, xuống tay nên nhẹ một chút. Này nếu lại lưu lại vết thương, ta sợ nàng lại đi đến trước mặt phu quân cáo trạng chúng ta. Ta thì không sao, chính là phu quân thân thể suy nhược, nếu là vì chuyện này nhất thời xúc động nóng tính, lại gây ra chuyện lớn, cha mà biết, ta không đảm dương nổi!"
Trương mẫu giương nanh múa vuốt, nước miếng bắn loạn tung tóe chung quanh: "Thiếu phu nhân a, cũng không thể để cho tiện nhân này chiếm tiện nghi như vậy được! Từ lúc nàng vào cửa đến nay, thiếu phu nhân ngài đều hơn một tháng không được gặp thiếu gia . Ai biết thiếu gia có phải hay không bị nàng hạ cái mê hồn gì, mất tâm trí!"
Trên mặt Lý Thị chốc lát chuyển từ xanh sang đỏ, trước khi Cận Liễu Liễu vào cửa, nàng cũng đã khó được được gặp Cổ Vưu Chấn một mình, cũng biết rõ Cổ Vưu Chấn đối với nàng không có tình ý.
Nhưng nàng dù sao cũng là thê tử kết tóc mà hắn cưới hỏi đàng hoàng, nàng không được sủng cũng không lo, trước kia còn có lấy lý do thiếu gia thân thể không tốt.
Nhưng hiện tại, chuyện Cận Liễu Liễu mỗi ngày đều ở lại trong viện của Cổ Vưu Chấn, đã làm cả nhà trên dưới ồn ào huyên náo.
Rất nhiều hạ nhân đều đang nói, kỳ thật thiếu gia căn bản không có chuyện gì, chính là không thích thiếu phu nhân cùng nhị thiếu phu nhân thôi. Hiện tại tam thiếu phu nhân xinh đẹp động lòng người, giành được tình cảm của thiếu gia, chỉ sợ về sau, dì Ba nương sẽ giúp thiếu gia nối dõi tông đường đi.
Nàng là Lý Thị, đường đường một thiên kim tiểu thư, lúc trước gả lại đây, dẫn theo mười dặm đồ cưới, chấn động một thời, cha Cổ Vưu Chấn cũng nhờ là dựa vào gia tộc Lý Thị của nàng phú giáp một phương, ở trong triều làm thần tài, mới có thể có địa vị hôm nay.
Chưa nói đến mặt mũi Lý Thị, nhưng về tình về lý cũng là cảm thấy Cổ gia nợ nàng rất nhiều, vì thế trong nhà hết thảy quyền lớn nhỏ đều một tay nàng nắm giữ , ngay cả công công (*) ở kinh thành xa xôi, đều phải nhường nàng vài phần kính trọng.
(*) công công: bố chồng
Cổ Vưu Chấn tuy rằng chưa bao giờ dùng vẻ mặt ôn hoà đối diện với nàng, thậm chí ngay cả nói cũng không nguyện ý nói nhiều một câu, tuy nhiên bởi vì trong lòng nàng yêu cực kỳ hắn là nam tử tuấn mỹ vô trù thiên nhân, cùng một thân tự do ở ngoài trần thế, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng, cho nên đối với Cổ Vưu Chấn cũng không oán giận một câu.
Trước kia, nàng oán nhị thiếu phu nhân xuất thân đê tiện, thân bất chính, làm hại Cổ Vưu Chấn vắng vẻ nàng, cho nên nàng tìm đại phu, bất động thanh sắc xoá sạch nghiệt chủng trong bụng nhị thiếu phu nhân.
Nàng vốn tưởng, Cổ Vưu Chấn đã biết đến. Nhưng hắn không đi tìm nàng gây phiền toái, thậm chí không hỏi lấy một tiếng.
Cho nên, trong lòng của nàng, vẫn còn là có chút hy vọng xa vời , nghĩ đến tâm Cổ Vưu Chấn kỳ thật là hướng về phía mình .
Lần này, một kẻ vừa mới mười lăm tuổi Cận Liễu Liễu, lại dùng một bộ dáng điềm đạm đáng yêu ngây thơ, chiếm được sự chú ý của Cổ Vưu Chấn.
Trong lòng nàng có bao nhiêu hận, chính nàng cũng không biết.
Vì thế mỗi đêm tra tấn Cận Liễu Liễu, nhìn nàng một đôi tay tú lệ dần dần loang lổ, dần dần xấu xí không chịu nổi, trong lòng lại thần kỳ khoái ý.
Nhưng là không nghĩ tới, giữa trưa nàng vừa nghỉ trưa dậy, Ngọc Trúc tiên sinh phá lệ lần đầu đi đến chủ ốc của nàng. Vốn tưởng rằng là Cổ Vưu Chấn phái tới tìm nàng có việc , ai ngờ, nhưng lại là vì kia tiện nha đầu đến cảnh cáo nàng.
Nàng không dám có chút bất mãn nào trước mặt Ngọc Trúc, khúm núm đáp ứng xong, lại hận không thể lập tức bắt Cận Liễu Liễu đến, tự tay bóp chết nàng!
Lòng đố kị của nữ nhân, nếu thật sự bùng phát, sẽ có thể hủy diệt hết thảy.
Cận Liễu Liễu tuy rằng không hiểu thế sự, nhưng hiện tại trên người Lý Thị phát ra hơi thở làm cho người ta sợ hãi, lại làm cho nàng có cảm giác toát mồ hôi lạnh.
Nàng xem gặp trong ánh mắt Lý Thị, lóe lên hàn ý có thể ăn thịt người. Điều này làm cho nàng nhớ tới trước đây có một lần, ở trên núi gặp được sài lang, khi đó nàng nghĩ đến chính mình nhất định sẽ bị sài lang ăn luôn, cảm giác lúc đó, cùng với hiện tại giống nhau dữ dội!
Nàng không rõ chính mình đến tột cùng phạm vào đại tội gì, có thể khiến Lý Thị hận nàng đến cơ hồ muốn đưa nàng vào chỗ chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!