Chương 1: (Vô Đề)

Edit: LuckyAngel

Beta: Hana

Gia thế của Cận Liễu Liễu có lịch sử khá sâu xa, nếu phải kể chỉ sợ suốt ba giờ cũng kể không xong.

Ông cố tổ của Cận Liễu Liễu trước đây từng làm quan cửu phẩm tép riu, đây chính là bằng chứng tốt nhất mỗi khi gia đình nàng muốn làm ra vẻ này nọ.

Đến thế hệ tổ phụ, dù có học cỡ nào thì thi thư cũng không thể vào đầu dù chỉ một chữ, điều này làm cho ông cố tổ thật tức muốn chết

Khó khăn lắm mới đến thế hệ phụ thân nàng, có thể nói mình đầy thi thư, tài năng không thua kém bất kỳ ai, thế nhưng mới làm tú tài không đến một năm liền ngã bệnh, lần bị bệnh này bị luôn mười năm.

Sản nghiệp nhỏ bé của tổ phụ sớm đã dùng để chữa bệnh cho phụ thân. Cho nên chi phí sinh hoạt của cả nhà đều dựa vào khả năng may vá và giặt quần áo cho người ta của mẫu thân, cộng thêm cũng có nuôi trong vườn hơn mười con gà mái.

Trong nhà còn mẫu đất cằn cỗi cuối cùng, vào tháng trước khi Cận Liễu Liễu đến tuổi cập kê đã bị bán cho trưởng thôn để đổi dược. Đến tháng này, trong nhà chỉ còn tạm gọi là cầm cự được, nhưng cha nàng vẫn bệnh nằm ở trên giường, hít vào thì nhiều thở ra thì ít.

Vì sao? Cũng đã uống thuốc hơn nửa tháng

Mẫu thân nàng phải xoay sở khắp nơi, nhưng cũng không thể giúp được gì nhiều, làm sao có phương thức gì có thể biến ra thuốc đây?

Mắt thấy tinh thần tướng công càng ngày càng xuống, còn phải lo bữa ăn trong nhà, mẫu thân nàng cảm thấy bế tắc nên đã cởi bỏ lưng quần hướng vào phòng trong muốn kết thúc cho xong hết mọi chuyện.

Vừa bước vào gian phòng nơi bà vẫn dùng để may vá. Bà cay đắng tìm một thanh xà ngang đang vừa định đứng lên, lại nghe thấy trong sân truyền đến một trận tiếng la.

"Cận tẩu, Cận tẩu! Ta tới báo tin vui cho bà này!"

Vì thế Cận tẩu lại đem lưng quần trên xà ngang kéo xuống, vội vàng buộc lại trên lưng chính mình, sau đó đi ra ngoài.

Từ đằng xa chạy tới quả nhiên là bà mối nổi danh Trương Tử bà, chỉ thấy trên mặt bà hé ra khuôn mặt đầy son phấn, mùi trên người nước hoa đậm đặc tới mức từ xa cũng có thể ngửi được.

"Trương bà, như thế nào lại đến nhà chúng ta?" Cận tẩu trong bụng nghi hoặc hỏi.

Trương Tử bà nét mặt tươi cười như hoa, một phen liền kéo Cận tẩu nói "Ta đặc biệt tới đây để báo cho gia đình các ngươi tin vui! Cổ thiếu gia lại muốn cưới thêm tiểu thiếp, đại a đầu nhà các ngươi được coi trọng rồi đó! Đây chính là việc rất đáng ăn mừng a!"

"Cổ gia? Cổ gia nào?"

"Còn hỏi Cổ gia nào? Trong phạm vi vài trăm dặm quanh đây chỉ có một Cổ gia nổi danh nhất vùng thôi a." Trương Tử bà nói đến nước miếng bay tứ tung.

"Nhà bọn họ? Kia có phải nhà nổi tiếng giàu có đến nổi tài sản mười đời cũng không dùng hết?" Cận tẩu vừa có sắc mặt vui mừng đã nhíu mày: "Nhưng là làm thiếp nhà người ta, chỉ sợ tướng công ta sẽ không bao giờ đáp ứng."

Trương Tử bà nhìn ngôi nhà rách nát của Cận gia với vẻ mặt khinh thường "Bộ dáng như thế kia, còn tỏ vẻ kiên cường làm gì? Nhà các ngươi không phải đang cần tiền mua thuốc sao? Ta không phải nói các người, nếu không phải bộ dáng đại a đầu của nhà các người tốt, được Cổ gia người ta nhìn trúng, lại là đặc biệt đi xung hỉ, nếu không ngay cả làm thiếp, ta nghĩ như thế nào cũng không đến lượt nhà các người."

Cận tẩu còn có chút do dự, Trương Tử bà liền vung tay lên "Người ta ra lễ hỏi tận hai mươi lượng bạc, nếu nhà bà không muốn, còn rất nhiều cô nương khác đang chờ a!"

"Bà nói cái gì? Lễ hỏi đến hai mươi lượng bạc?" Hai mắt Cận tẩu mở lớn như hai cái chuông đồng.

"Cũng không phải sao? Hai mươi lượng bạc đó nha, không biết có thể mua biết bao nhiêu là thuốc, ngươi cứ từ từ mà tính. Hơn nữa, nhìn bộ dáng của đại a đầu nhà các ngươi, vào nhà Cổ gia, qua một thời gian sinh cho hắn thêm một tiểu hài tử, về sau, các ngươi sẽ có cuộc sống tốt hơn!"

Cận tẩu nghĩ tới tướng công đang nằm hấp hối trên giường, cắn răng nói "Được, việc hôn nhân này, chúng ta đồng ý!"

Trương Tử bà mặt mày hớn hở trở lại Cổ gia thông báo một tiếng, sau đó lĩnh rất nhiều tiền thưởng, tất nhiên là rất vui vẻ.

Đối với nữ nhân vật chính Cận Liễu Liễu của chúng ta, chuyện nàng sắp trở thành tiểu thiếp thứ ba này nàng hoàn toàn không hề hay biết, vì lúc này nàng đang cùng đệ đệ A Bảo lên núi hái rau dại.

Hái đấy sọt rau dại, nàng vô cùng vui vẻ dẫn A Bảo xuống núi về nhà. Nghĩ đến có thể nấu một nồi cháo rau dại nước miếng trong miệng nàng ứa ra.

Khi nàng vào bếp chuẩn bị, đang nhóm lửa nàng đã bị một tin tức làm toàn thân run rẩy.

Gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!