Chương 42: Biến cố trạm xăng dầu

Editor: Đào Tử

______________________

"Nhiều như vậy?"

Liễu Diệp Tiên nghe khó xử.

"Các anh tổng cộng có bốn người, nếu mỗi người chỉ đem một ba lô vật tư khẳng định không vấn đề, nhiều như vậy..."

Cô rước lấy ánh nhìn chăm chú của bốn người sống sót.

"Có vấn đề gì? Không thể mang đồ vật đi? Không được! Những vật này đều là chúng tôi liều chết giữ được! Chúng tôi đi căn cứ biết có gì ăn không, nếu không thể mang đi, chúng tôi tình nguyện đợi ở đây, chết cũng phải làm quỷ chết no!" Người đàn ông tâm trạng kích động.

Liễu Diệp Tiên biết những người này hiểu lầm, vội vã giải thích với bọn họ.

"Ý tôi không phải vậy."

Người đàn ông tỉnh táo đôi phần, cặp mắt xám đen khô khốc yếu ớt nhìn Liễu Diệp Tiên.

Hắn l**m đôi môi phát hỏa khô nẻ của mình.

"Cô gái à, có lời gì cứ nói một hơi, hiểu lầm không tốt."

Liễu Diệp Tiên đang cúi đầu nhìn vết thương trên đùi thương binh, không chú ý ánh mắt người đàn ông lóe lên dị dạng.

Cô nói, "Xe tải cứu viện của chúng tôi kích cỡ có hạn, một lần chịu tải người sống sót có thể dư sức, nhưng không khả năng trống quá nhiều chỗ chứa vật tư. May mà hiện tại xe bị bỏ rất nhiều, lái một xe hàng lớn hơn một chút chắc có thể dọn hết tất cả đồ vật của các anh."

Người đàn ông nghe xong chỉ lắc đầu.

"Cái này không được, đạn trong tay chúng tôi sắp dùng hết, không thể..."

Dù một viên đạn hạ gục một con, bọn họ cũng không kiên trì lái xe đến căn cứ XX nổi.

Giọng Liễu Diệp Tiên ôn hòa hàm chứa kiên định.

"Chúng tôi dám xông tới cứu viện người sống sót, tất nhiên có thực lực nhất định, cam đoan sẽ hộ tống các người đến căn cứ XX."

Dị năng trị liệu của cô đặc biệt cường đại, hiệu quả trị liệu lộ rõ, mơ hồ có dấu hiệu đệ nhất thần nãi hệ trị liệu.

Chỉ qua vài câu đối thoại, vết thương trên đùi người bị thương khép lại non nửa, mọc ra thịt mới màu đỏ tươi.

Nhìn một màn này, người đàn ông âm thầm trao đổi ánh mắt với đồng bọn.

Ánh mắt giao lưu im ắng không kinh động Liễu Diệp Tiên.

[ Tiếp tục thăm dò! ]

Một người trong đó ám chỉ như thế.

Người đàn ông kế đó liền nói bóng nói gió, thăm dò nội tình đoàn người Liễu Diệp Tiên.

Trước tận thế hắn làm công việc tiêu thụ, biết ăn nói, thủ đoạn giao tế rất cao, lại bởi lớn lên mang khuôn mặt thành thật vô hại, loại gương mặt này trong giao tế nhân mạch tương đối chiếm tiện nghi, mặc kệ giao bằng hữu hay bàn chuyện làm ăn đều dễ chiếm được hảo cảm của người khác, giảm xuống phòng bị.

Liễu Diệp Tiên tuy là có thông minh thật, nhưng kinh nghiệm xã hội ít, lòng đề phòng lại bị chuỗi hệ liệt thao tác của người đàn ông giảm bớt đi nhiều.

Dù như thế, không nên nói cô vẫn không nói, ngược lại cười đánh trống lảng lập lờ qua.

"Các cô lợi hại ghê."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!