Editor: Đào Tử
___________________________
"Cô gái nhỏ sao lại nói vậy chứ —— "
Một phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu đỏ rượu bất mãn.
Lời Hướng Thụy Quân đích xác đâm trúng tâm tư bà ta.
"Tôi chỉ nói chuyện xấu trước, phòng hờ các người sinh ý nghĩ hão huyền."
Hướng Thụy Quân là người trở về từ tận thế năm năm.
Cô quá rõ ý nghĩ của những người sống sót tại tận thế sơ kỳ này.
Sắc mặt người phụ nữ trung niên rất khó coi.
Bà là Hoa kiều mấy năm trước theo con gái định cư ở nước ngoài, thời gian lão niên trôi qua không tệ.
Nhưng con trai và cháu trai còn ở trong nước, hàng năm đều trở về thăm con trai cháu trai một lúc, năm nay vừa về hai ngày đặt chân tại khách sạn S đã gặp phải tận thế. Toàn bộ người sống Hoa Quốc biến thành quái vật ăn thịt người, bà và chồng tuổi đã cao còn bị ác ôn dẫn đầu đánh đập chịu nhiều đau khổ. Đáng mừng duy nhất chính là —— Bà tuổi cao, dáng người cồng kềnh, những tên ác ôn kia c**ng b** phụ nữ trẻ tuổi không làm hại bà.
Không đối mặt tuyệt cảnh chân chính, chỉ bị ác ôn tát hai bàn tay, dí họng súng vào huyệt thái dương, ngồi co ro tại nơi hẻo lánh cả ngày.
Bởi vậy bà và chồng vẫn còn giữ cảm giác ưu việt của nhân sĩ giới thượng lưu.
Một tiểu nha đầu như Hướng Thụy Quân chọc thủng tâm tư bà ta, vài phần bất mãn cũng bị oán trách phóng đại ra mười phần.
"Cô bé như cô nói chuyện khó nghe ghê, chúng tôi đâu phải để các người làm không công." Phụ nữ trung niên tiến lên hai bước, bàn chân nở nang bọc trong giày cao gót nhọn màu đỏ, mu bàn chân thịt mỡ bị giày siết lồi ra trông vô cùng thiếu tự nhiên, vậy mà bà ta lại không cảm thấy khó chịu chỗ nào, quơ tay, "Các người cứu chúng tôi ra ngoài, con gái tôi có tiền!
Tiền lương mỗi năm thêm tiền lợi tức cổ phiếu của con bé có hơn hai ba ngàn vạn!"
"Bà nhìn ngoài tường xem, những quái vật ăn thịt người bên ngoài có bao nhiêu. Không chỉ mình Hoa Quốc, toàn thế giới đều vậy. Kệ con gái bà một năm thu nhập mấy chục triệu hay mấy trăm tỷ, đặt ở hiện một miếng bánh mì cũng không đổi được." Hướng Thụy Quân cầm miêu đao chỉ vào người phụ nữ trung niên cười lạnh.
Cô ghét nhất loại không rõ còn tự cho mình là đúng.
Mặc kệ một hai chục tuổi hay ba bốn mươi tuổi, đều khiến cô phiền chán giống nhau.
Thật sự cho rằng tận thế là thế đạo để bà ta cậy già lên mặt, cầm tiền khinh người?
Phụ nữ trung niên sẽ đi tin?
Không chỉ bà ta, rất nhiều người đều cho rằng thảm họa này chỉ là tạm thời.
Có lẽ một hai ngày, có lẽ ba bốn ngày...
Chỉ cần tai họa qua đi, bọn họ vẫn có thể duy trì địa vị xã hội cao thượng như cũ, giống như phụ nữ trung niên trước mặt.
Hướng Thụy Quân trông khá trẻ, phụ nữ trung niên bị cô mắng như thế, sắc mặt nào kiềm nổi?
Cuối cùng, bà bị một người đàn ông trạc tuổi kéo lại.
Hướng Thụy Quân nhìn lướt qua đám người, khóe môi mang ý lạnh.
Không làm loạn là tốt nhất, ai gây sự làm thịt kẻ đó!
Có người không vừa mắt, nhưng c*̃ng có người thấy tốt thì lấy.
Như người đàn ông trung niên âu phục giày da tiến lên bắt chuyện khi nãy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!