Chương 7: Vô tình gặp tiểu ca ca mặc áo sơ mi trắng

Editor: Đào Tử 🍑

______________________

Chị Bạch nén giận, nói một hơi thật dài như súng máy không ngừng.

"Lần trước là cưng nói nghề hộ lý quá cực khổ, khi tốt nghiệp tiền lương chỉ có hai ba ngàn, chị mới tốt bụng giới thiệu cho cưng gặp mặt phú nhị đại. Hôm qua phú nhị đại bị cưng cho leo cây nổi giận nên tâm tình không tốt, đêm hôm khuya khoắt gọi điện thoại đem chị mắng một trận, chị mới tức giận như vậy." Chị Bạch không để ý thái độ lãnh đạm của Bùi Diệp, luôn miệng như vì muốn tốt cho Tiểu Hồng khuyên cô, "Được rồi, mọi chuyện cũng đã qua đi, em không thích hắn c*̃ng không sao, chỗ này chị còn mấy đối tượng tốt, có muốn xem thử hay không?"

Bùi Diệp cầm di động im lặng.

Đến tột cùng là ai cho Tiểu Hồng ảo giác chơi với phú nhị đại và chị đại xã hội đen như chị Bạch là tốt?

Nếu có tài nguyên tốt thật, chị Bạch đã sớm độc chiếm gả vào "Hào môn", sao lại có lòng tốt giới thiệu cho Tiểu Hồng ---- --

-- một đứa cô nhi ở nông thôn đi học ngành hộ lý?

Bùi Diệp ngoan ngoãn đáp, "Được, cảm ơn chị Bạch, tôi biết chị Bạch đối với tôi tốt nhất rồi."

Chị Bạch cười, "Tính ra cưng còn có lương tâm, đêm nay nhất định phải đến, phú nhị đại bị cưng cho leo cây hôm qua c*̃ng đến, nhớ phải nói lời xin lỗi với người ta đấy."

Sắc mặt Bùi Diệp lạnh lùng, đáy mắt lộ ra sát ý.

Dựa theo tính toán của chị Bạch, đây chẳng phải không cưỡng gian được còn muốn NP?

Vừa hay xử lý chung một chỗ cho gọn.

Rơi vào tay cô coi như đi ra ngoài không xem ngày đi.

Tiểu Hồng ngu ngốc không phải lý do để người khác lợi dụng, bức tử cô ấy.

"Ừm, được, chị Bạch hẹn ở đâu?"

Chị Bạch hoàn thành nhiệm vụ, giọng nói dịu dàng hơn.

"Thời gian cũ địa điểm cũ, không gặp không về."

Vừa tắt điện thoại, sự vui vẻ trên mặt chị Bạch lập tức thu lại sạch sẽ, bấm số điện thoại của một người khác.

"Đỗ thiếu, con nhỏ chết tiệt kia không sao hết. Tôi dựa theo ý của ngài ban đêm lại hẹn nó ra, lần này nhất định sẽ không để nó chạy trốn, ngài yên tâm, nhất định sẽ sắp xếp cho ngài thỏa đáng." Trên mặt chị Bạch mang theo nụ cười lấy lòng, nét mặt nịnh nọt, đối với điện thoại cúi đầu khom lưng từ trên xuống dưới, so với thái độ kiêu căng lúc nãy khi đối mặt với Bùi Diệp hoàn toàn khác biệt.

Đỗ thiếu nghe được Tiểu Hồng còn sống thở phào một hơi.

Không gây chết người là tốt nhất.

Hắn tuy chơi, nhưng c*̃ng không muốn bức người ta chết, tiền hàng hai bên đã thoả thuận xong, con nhóc ấy lại làm như hắn ép mua ép bán.

Thu tiền của hắn còn làm ra chuyện này, trong lòng Đỗ thiếu tất nhiên không cam lòng, không chơi tới tay tuyệt đối không bỏ qua.

Đứa con gái không đứng đắn lăn lộn chung một chỗ với chị Bạch còn ra vẻ trong trắng bất khuất?

Thế là Đỗ thiếu lại hẹn mấy người bạn tốt nữa cùng chơi.

Đỗ thiếu là con của chủ tịch công ty vật liệu xây dựng khu này, cha hắn là nhà giàu mới nổi, không tính là hào môn thế gia hiển hách.

Cha Đỗ thích nhất là treo bên miệng câu nói "Đọc sách làm được gì, trình độ có được cái gì, sinh viên tốt nghiệp ra cũng đi làm công cho tao thôi!" .

Sự thật chứng minh, quan niệm này của cha Đỗ không được.

Tốc độ kiếm tiền của cha già nhanh c*̃ng không nhanh bằng phá gia chi tử vô dụng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!