Chương 44: Viên thuốc giảm cân

Editor: Đào Tử 🍑

__________________________

Bùi Diệp buông bút bi xuống.

"Cậu không ngồi ngốc trong nhà xác tới đây làm gì?"

Ngẩng đầu, không ngoài ý muốn bắt gặp được thân ảnh quen thuộc

-- thiếu niên mặc quần áo bệnh nhân, Ứng Lân.

Từng sợi tóc mảnh tùy ý rơi trên trán thiếu niên, khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đen tuyền cũng không thể che giấu được vẻ đẹp của người thiếu niên này.

Bên trên sóng mũi cao là một cặp kính bạc, càng làm nổi bật khuôn mặt nhã nhặn thanh tú khiến người thương tiếc cậu thiếu niên chết vào độ tuổi thanh xuân đẹp nhất.

Hắn chậm rãi nói, "Nhà xác bệnh viện quá quạnh quẽ, tới một con quỷ nói chuyện cũng không có."

"Mấy tên thuộc hạ kia không nói chuyện phiếm giải buồn với cậu à?"

Chẳng hạn như con nữ quỷ kia.

Thiếu niên lắc đầu nói, " Bọn họ đều sợ tôi, sợ tôi sẽ ăn bọn họ, nhàm chán."

Bùi Diệp nhìn cuốn notebook trong tay mình, mỗi một trang giấy đều bị cô vẽ đầy bùa chú, đây là thành quả lao động suốt cả buổi trưa của cô.

"Tôi cũng không rảnh ngồi nói chuyện với cậu."

Tìm cô nói chuyện phiếm đỡ buồn thì thật xin lỗi, tìm lầm người rồi.

Bây giờ cô đang trầm mê vẽ bùa không dứt ra được đây này.

Thiếu niên cười híp mắt, xuyên thấu qua cặp mắt kiếng kia dường như có thể nhìn thấy ý cười nơi đáy mắt hắn.

Trên thực tế cái này chỉ là ảo giác, tròng mắt quỷ đen như mực tàu, tĩnh mịch nặng nề chớ nói đến tình cảm.

"Xem cô vẽ bùa là tốt rồi, tôi từng gặp không ít thiên sư nhưng không ai vẽ tốt như cô cả."

"Cậu đi nhìn lén thiên sư vẽ bùa?"

Thế mà chưa bị đánh chết thật là lợi hại.

Thiếu niên nói, "Không phải mỗi thiên sư đều có thể mở mắt thấy quỷ, đa số đều phải nhờ đến Khai nhãn phù, nghe nói có đôi lúc bọn họ dùng 'Khai nhãn phù không phải cái gì cũng có thể nhìn thấy. Bệnh viện trung tâm thành phố quỷ nhiều, rất nhiều, thường xuyên xảy ra một ít vấn đề nhỏ, bệnh viện sẽ mời thiên sư đến xem xét, tôi có ở bên cạnh xem náo nhiệt mấy lần."

Trời sinh Âm dương nhãn trong giới thiên sư thuộc hàng cực hiếm.

Hầu hết đều dựa vào sau khi tu luyện, thực lực đạt tới trình độ nhất định mới có thể chân chính mở mắt.

Trước đó, bọn họ phải nhờ tới Khai nhãn phù để gặp quỷ.

Người sở hữu Âm dương nhãn trời sinh, đó chính là phúc phận ông trời ban cho.

Bùi Diệp không có Âm dương nhãn nhưng vẫn có thể thấy được ma quỷ tà vật, quả thực là khác người.

Khai nhãn phù là bùa chú trung cấp, giờ tôi sẽ không vẽ, đợi hai ngày nữa xem sao."

Kệ sách của Chu Thuần An có rất nhiều sách, chủng loại c*̃ng đa dạng, phần lớn đều là nội dung bắt buộc đối với mỗi thiên sư, giảng giải vô cùng kỹ càng, cũng thuận tiện cho người mới tự học.

Thiếu niên ngồi bên người cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!