Chương 4: Làm quỷ cũng phải có phong cách!

Editor: Đào Tử 🍑

______________________

Ào ào

-- ọc ọc ọc--

Một loạt tiếng xả nước vui vẻ nhẹ nhàng qua đi, cô gái kia bị bồn cầu cuốn đi không còn bóng dáng, tiếng quỷ kêu im bặt rồi biến mất. Vòi nước vẫn tiếp tục chảy ào ào vào rãnh nước, tuy nhiên thứ chảy ra không còn là nước mủ vàng cũng không phải nước máu, khôi phục lại trạng thái sạch sẽ trong suốt như trước kia, mùi thối tràn ngập trong không khí biến mất sạch, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

"Cái quỷ gì thế?"

"Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, loại kịch bản trò chơi 3D kinh khủng mở cửa là chém giết này đều lỗi thời rồi."

Bùi Diệp lắc đầu, bình tĩnh lấy một ít nước rửa mặt rửa tay.

Rửa đi ghèn trong mắt và dầu mỡ trên mặt, bỗng cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Cô nhìn chiếc khăn mặt dùng một lần vô dụng mà bệnh viện chuẩn bị, tiện tay rút hai tờ khăn giấy lau khô nước đọng trên mặt và tay.

Cùng thời gian đó, mặt sàn phòng chứa thi thể của bệnh viện bỗng nhiều hơn mấy bãi nước đọng, mơ hồ có thể nghe được vài tiếng quỷ khóc doạ người.

Hức hức hức (╥╯^╰╥)

Phòng chứa thi thể âm trầm thổi qua một cơn gió lạnh quỷ dị.

Thiếu niên chân trần mặc quần áo bệnh nhân màu lam dừng trước mặt một vũng nước đọng, mắt cá chân tr*n tr** bên ngoài hoàn toàn tái nhợt.

"Cô gặp phải thiên sư?"

Một cơn gió lạnh thổi qua, vũng nước đọng lại xuất hiện một cô gái tóc đen rối tung, ngồi dưới đất ôm đầu gối tội nghiệp, trên mặt toàn là máu.

Thiếu niên ôn hòa nói, "Trên người cô không có mùi của thiên sư."

Cô gái này không có lưỡi không có mắt, nhưng có lỗ tai và cái mũi, cô có thể căn cứ vào thính giác cùng khứu giác phán đoán được vị trí của thiếu niên.

Cô vừa la vừa khóc, máu đỏ thẫm từ hốc mắt phun ra ngoài.

Thiếu niên vậy mà có thể nghe hiểu lời cô gái khóc lóc kể lể, lông mày nhạt tuấn mỹ vặn lại.

"Cô đi dọa người không thành còn bị người ta hù sợ đến nỗi lao vào bồn cầu?"

Giọng nói hắn nhạt nhẽo nghe không ra cảm xúc, nhưng cô gái lại biết đối phương đang cười nhạo mình, lập tức khóc đến thương tâm.

Cô ta là lão quỷ ở bệnh viện.

Thú vui duy nhất là hù dọa vài nhân loại dương khí suy yếu.

Ai ngờ mọi việc thuận lợi nhiều năm, cô ta còn lưu lại bệnh viện vô số truyền thuyết động lòng người, lần đầu tiên thua trong tay Bùi Diệp.

Đây quả thực là sỉ nhục quỷ! ! !

Hại cô ta không có chỗ đứng trong bầy quỷ ở bệnh viện! ! !

Thiếu niên nhếch môi, đưa tay vuốt vuốt đỉnh đầu cô gái.

Chỉ một động tác như thế, thân hình cô gái từ hư ảo trong suốt rắn chắc thêm không ít, âm khí quanh thân lượn lờ so với lúc trước nặng hơn mấy phần.

"Cô ta còn ở đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!