Editor: Đào Tử 🍑
_______________________
Ông lão bĩu môi tả lại hình dáng hai khối ngọc, một cái có dạng hình cái dùi, hai đầu chất liệu khác nhau, còn một cái là ngọc khuê* có một đầu ngắn nhọn.
Ngọc khuê*: tên 1 loại ngọc quý thời xưa.
Cái hình dùi đã bị Mai Lập Hương khoét một cái lỗ đeo lên cổ, còn cái ngọc khuê kia ở trong túi cô ta.
Mặt Mai Lập Hương đen như đáy nồi.
Vốn tưởng rằng mình gặp may nhặt được cổ vật, bán đi có thể kiếm được bộn tiền, không ngờ lại dơ bẩn thế!
Chu Tuệ Vinh thuyết phục cô ta, "Hai thứ đó dù làm bằng ngọc tốt nhưng cô cũng không thể lấy."
Hai thứ nhét vào đường bộ và đường thủy người chết mà đeo ở trên người bộ không thấy ghê tởm à.
Bà lão bĩu môi, "Không phải lấy, là trộm!"
Ông lão bổ một đao, "Chính xác, không hỏi mà lấy là trộm!"
Mai Lập Hương không nghe thấy lời của hai con quỷ, nhưng lời của Chu Tuệ Vinh lại khiến cô ta vô cùng xấu hổ.
Càng nghe sắc mặt càng tệ, cuối cùng che miệng quay đầu chạy vào phòng tắm nôn mửa, đứng xa xa còn có thể nghe thấy tiếng nôn.
"Tôi rất hiếu kì, hai thứ kia hợp táng cùng với hai người lúc chết đáng lẽ phải ở dưới mộ, sao cô ta có thể trộm được?"
Nhìn thế nào Mai Lập Hương cũng không phải là người có gan trộm mộ.
Bà lão sợ Bùi Diệp, nhưng logic của quỷ vi diệu lắm.
Mình không nhìn thấy Bùi Diệp thì chắc chắn Bùi Diệp cũng không nhìn thấy mình.
Chỉ nghe tiếng thôi, sợ cái gì.
"Có một tên trộm trộm mộ của bọn ta, một phần của chôn theo đã bị hắn dời đến cửa hang, kết quả lúc thằng nhóc con ấy định bò ra thì bị toàn thôn ăn cơm rắn."
Bùi Diệp: "? ? ?"
Cô dường như có thể cảm nhận được khoảng cách hai thế hệ giữa cô và hai con quỷ này rồi, nghe mà không hiểu họ nói gì hết trơn.
Nhớ Bùi Diệp cô khi ấy cũng đã từng là học sinh xuất sắc nhất của học viện Liên Bang, vậy mà bây giờ sống ở đây chẳng khác gì khỉ ngoài hành tinh.
"Toàn thôn ăn cơm rắn có nghĩa là gì?"
Ông lão lộ ra một tia bất mãn, "Là câu mà bà ấy mới học, nghĩ là nọc độc của con rắn độc. Lúc trước nhà ai tổ chức tang lễ thì phải mời cả làng ăn cơm rắn, cho nên mới gọi là toàn thôn ăn cơm rắn. Nghe nói còn có câu ăn rắn ngồi tù mục xương, mấy năm gần đây rắn được quốc gia bảo vệ nên muốn ăn một con cũng khó."
Bùi Diệp đã hiểu gật đầu.
"Đúng là mở mang kiến thức."
Nói ngắn gọn chính là có một tên trộm không may trộm mộ của hai ông bà già này, kết quả bị rắn độc cắn chết.
Vừa lúc mấy ngày nay xảy ra mưa to, hang mà tên trộm đào lúc trước bị vùi lấp, mấy đồ vật mà tên trộm đào được bị nước cuốn trôi tới chân núi.
Lúc Mai Lập Hương về quê làm lại chứng minh thư, sẵn tiện đi lên núi viếng mộ ông bà thì tình cờ nhặt được hai khối ngọc.
Hai khối ngọc đó nhìn sơ cũng thấy chất liệu làm nên không tệ nên dù Mai Lập Hương không am hiểu gì cũng cảm thấy đây là đồ tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!