Chương 2: Trò chơi thiểu năng!!!

Editor: Đào Tử 🍑

______________________

Bùi Diệp cảm thấy trán hơi đau, đôi mắt như bị thứ gì đó rất dính dán chặt vào không thể mở ra được.

Thứ đó --

Chắc là gỉ mắt.

"Bệnh nhân đã tỉnh -- "

Dùng sức mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà tuyết trắng, mùi nước sát trùng tràn ngập quanh chóp mũi.

Thoáng động đậy một tí, cơ bắp ở tay chân giống như cái máy móc rỉ sét sắp hỏng phát ra âm thanh cọt kẹt rợn người, loại cảm giác cả người không chút sức lực này đã nhiều năm cô chưa từng trải qua. Phản ứng đầu tiên của Bùi Diệp là thân thể của mình lại chuyển biến xấu, nhưng trong giây lát cô đã phát hiện nơi này không phải bệnh viện Liên Bang, thậm chí cô còn không biết đây là đâu.

Cô ngắm nhìn bốn phía, hai bên trái phải đều có một cái giường, bên trong gian phòng chỉ có một mình cô.

Cô là quân đoàn trưởng đã về hưu của Liên Bang, dù mai danh ẩn tích đi đến biên giới tinh cầu tạm cư, chỗ ở cũng là chung cư cao cấp có điều kiện bảo an cực cao.

Nếu cô phát bệnh được đưa đến bệnh viện cấp cứu, thiết nghĩ cũng không thể điều kiện... Sơ sài đến thế?

Dù là phòng khám bệnh ở nông thôn vùng tinh cầu xa xôi cũng sẽ đưa đến cơ sở y tế hiện đại, thế nhưng nơi này chẳng có gì cả.

Bùi Diệp nghĩ tới vừa rồi khi tỉnh dậy nghe được một giọng nữ, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Thứ ngôn ngữ chưa từng nghe hay học qua, cô lại có thể hiểu chúng?

Bùi Diệp nghe bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lạ lẫm.

" Bệnh nhân giường số 23, cô tên gì? "

"Đây là nơi nào?"

Hai người đồng thời mở miệng.

"Tôi tên Bùi Diệp."

"Đây là bệnh viện."

Bùi Diệp mặt ngoài nhìn khá tỉnh táo, trong lòng lại nhấc lên sóng to gió lớn.

Cô vừa mới thốt ra...

Rõ ràng không phải tiếng thông dụng của Liên Bang!

Ngôn ngữ lạ lẫm, cô không chỉ nghe hiểu còn có thể giao tiếp với người khác?

Bùi Diệp cố gắng áp chế tâm tình của mình, vờ như bình tĩnh hỏi thăm y tá.

"Nơi này là bệnh viện? Sao tôi lại ở bệnh viện?"

Ánh mắt của y tá liếc qua đóa hoa lớn bên tay phải Bùi Diệp, đường vân cổ quái từ bả vai một mực lan đến tay, vừa nhìn đã biết là một đứa con gái xã hội đen bất lương. Thế nhưng cô ta là y tá, trong lòng có ít suy đoán cũng không thể để lộ ra ngoài, thuận miệng nói, "Cô ngủ bên lề đường lúc rạng sáng được người ta đưa đến bệnh viện."

Có cô gái tốt đứng đắn nào mà hơn nửa đêm ngủ ở bên lề đường?

Xem ra đêm hôm khuya khoắt đến quán bar uống đến say mèm không còn biết gì rồi được người nhặt xác.

Con gái bây giờ đúng là không biết tự trọng là gì, cũng không biết tự bảo vệ mình, ôi trời! --

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!