Editor: Đào Tử 🍑
________________________
Bên tai có thể nghe được tiếng xích sắt kéo lê trên đất.
Không bao lâu, một vị âm sai mặc một thân trường bào màu đen, đầu đội mũ trùm xuất hiện, hai tay cầm câu hồn và tỏa hồn liên.
"Chuyện gì?"
Thanh âm khàn khàn tựa như tiếng giấy ma sát với thủy tinh.
Chu Thuần An giao lá bùa phong ấn lệ quỷ và giấy hành nghề của mình ra, nói rõ lí do.
"Lệ quỷ gây ra vụ án lần này đã bắt được, nội dung chi tiết phải nhờ Âm sai đại nhân tra xét rồi, cực khổ cho ngài."
Âm sai nhận lấy lá bùa, ngón tay bóp lấy, hồn phách Lam Dĩnh tự nhiên xuất hiện, co quắp ngã xuống đất.
Không đợi cô ta chạy trốn, tỏa hồn liên của âm sai đã buộc chặt lấy cô ta.
"Hừ, không biết tốt xấu!"
Dứt lời, cầm tỏa hồn liên đem Lam Dĩnh lôi vào quỷ môn, tiếng kêu thảm thiết đau đớn của Lam Dĩnh biến mất khi cửa quỷ đóng lại.
Cùng lúc đó --
Phòng ngủ 4021 c*̃ng xảy ra một sự kiện linh dị đáng sợ.
Chuyện này phải kể tới nữ chính Lôi Nhã Đình.
Ngày hôm nay những chuyện Lôi Nhã Đình phải trải qua so với ba mươi năm cuộc đời trước đó của cô ta còn đặc sắc hơn.
Cô thỉnh thoảng lại vào nhóm thần tiên thiên đình xem thần tiên nói chuyện, từng chữ đều xem tỉ mỉ, lật qua lật lại nhìn nhiều lần.
Cô phát hiện thần tiên không khác biệt mấy, hoàn toàn không cao cao tại thượng như cô nghĩ, không có cảm giác uy nghiêm không thể khinh nhờn, bọn họ đều giống như những nhóm bình thường khác, sẽ nói chuyện phiếm cười đùa, cùng đồng nghiệp phàn nàn cấp trên, còn muốn lười biếng không làm việc. Nỗi khổ của bọn họ cũng như biết bao nhân viên bình thường, ngược lại khiến Lôi Nhã Đình cảm thấy bọn họ rất thú vị.
Tựa như Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn là một tên đệ khống, thích làm người hòa giải.
Chẳng hạn như Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn là tên lông xù khống, thích nhặt động vật nhỏ về làm đồ đệ.
Lại như Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn hóa ra là một kẻ mạnh miệng mềm lòng ngạo kiều là tên đệ khống, còn có bệnh thích sạch sẽ, không thích đệ đệ cả ngày trầm mê lông mềm liền nói con yêu đó là khoác mao mang giác, từ đó chọc khoé đồ đệ của đệ đệ. Hai vị thiên tôn này một lời không hợp lại ở trong nhóm cãi nhau, các thần tiên khác chỉ có thể run lẩy bẩy.
Lôi Nhã Đình nhìn những thần tiên này vạch trần khuyết điểm lẫn nhau, khóe miệng từ đầu đến đuôi đều treo một nụ cười.
Điều khiến cô tiếc nuối nhất là lúc ban ngày sau khi phát ba cái hồng bao xong, mấy vị thần tiên này không phát hồng bao nữa.
Vừa nghĩ như vậy, đám thần tiên trong nhóm lại nói chuyện.
[ Uy Linh Hiển Thánh Đại tướng quân ]: Trực ca đêm thật nhàm chán, đồ ăn ở đây đúng là nhạt nhẽo khó ăn, vừa rồi xém phun ra, mấy người còn có thể rảnh rỗi ăn đồ ăn vặt không như ta.
Vị thần tiên này là ai?
Lôi Nhã Đình không hiểu, nghe rất lạ chính là.
[ Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân ]: Na Tra sao đệ lại đổi biệt danh rồi? Lần trước còn đổi là Thông Thiên thái sư, giờ đổi lại thành Tam Đàn Hải hội đại thần trở lại đi.
Gì, Na Tra?
Hắn, hắn là Tiểu Na Tra?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!