Editor: Đào Tử 🍑
______________________
"Cô là Lam Dĩnh!"
Chu Thuần An là thành viên của Thiên sư liên minh, lúc tiếp nhận vụ án này đã cẩn thận điều tra những người mất tích gần đây, trong đó có Lam Dĩnh.
Khi hắn nhìn thấy mặt Lam Dĩnh đã đem người và ảnh chụp đối chiếu với nhau.
Nếu nhớ không lầm thì Lam Dĩnh mất tích không quá hai tháng, nói cách khác, cô ta là quỷ mới.
Dù oán khí trùng thiên thực lực không thể cao đến thế.
Điểm này khiến Chu Thuần An chú ý.
"Ba vụ tai nạn giao thông đó đều do cô làm?"
"Phải thì thế nào? Cậu cũng sắp chết rồi, nói nhảm nhiều làm gì?"
Lam Dĩnh tham lam l**m môi.
"Ăn một đạo sĩ có hiệu quả hơn trăm người nhiều."
Chu Thuần An nghe vậy biến sắc.
"Ăn thịt người? Ngũ Lôi mãnh tướng, Hỏa Xa tướng quân, đằng thiên đảo địa, khu lôi bôn vân, nghe hiệu lệnh ta, chớ để trì hoãn, cấp cấp như luật lệnh!"
Không thể cầm kiếm thì dùng phù chú.
Bên người Chu Thuần An có thừa.
Chỉ là độc của nữ quỷ rất đặc biệt, bình thường hắn đều có thể giải quyết nhanh gọn nhưng hôm nay lại đặc biệt gian nan.
"Hừ, chiêu thức hèn mọn!"
Nữ quỷ cười gằn suy nghĩ làm thế nào để ăn Chu Thuần An.
Máu của hắn rất bổ đấy!
"Này, các người có thể đừng diễn kịch nữa không? Coi chúng tôi ở đây đều là phông nền à?"
Miệng Bùi Diệp ngậm điếu thuốc bắt lấy bàn tay của Lam Dĩnh.
Cùng đối thủ diễn kịch mà quên cô ở đây, Bùi Diệp bỗng đưa ra một cái nghi vấn trong lòng.
"Cảm giác tồn tại của tôi thấp lắm ư?"
Chu Thuần An vô thức muốn nhắc nhở một câu "Nguy hiểm" .
Kết quả --
Hắn lại nhìn thấy một con sát khí màu đen nồng đậm di động? ? ?
Đây là con yêu nghiệt hồi sáng?
"Cô không phải theo phe của tôi?" Lam Dĩnh nhìn cổ tay phải bị chụp lại của mình, đè ép sự e ngại sâu trong đáy lòng, cắn răng hỏi Bùi Diệp, "Lúc nãy tôi muốn giết những người kia cô cũng không ngăn cản vậy mà bây giờ lại...!"
"Ai là người của cô? Đừng kéo loạn, tôi và cô là người cùng đường sao? Tôi tôn trọng lựa chọn của cô, cho nên cô có thù cứ báo, có oán báo oán, tôi không ngăn cản. Thế nhưng cô không nói cho tôi biết ngoại trừ kẻ thù của mình, trên tay cô còn có mạng người vô tội." Bùi Diệp cười mỉm nói, "Cái này chạm tới ranh giới của tôi. Còn nữa, lúc cô động thủ với những tên rác rưởi này, tôi không ngăn cản cô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!