Chương 43: (Vô Đề)

Thiệu Dã chọn vị xoài rồi lên giường. Bùi Phương Yến đưa tay ra nói với cậu, "Để tôi làm cho em."

Mặc dù Thiệu Dã quyết tâm để cho chú bảy nhìn thấy kết quả huấn luyện của mình, nhưng khi chuẩn bị vào việc, tưởng tượng chú bảy đang giúp mình, cậu vẫn có chút lo lắng và ngượng ngùng, nói, "em tự làm là được."

Bùi Phương Yến cũng không tỏ ra ép buộc, chỉ nói, "Được, em tự làm cũng được"

Thiệu Dã liếc nhìn cuốn sổ tay, ném nó sang một bên, hít một hơi thật sâu, quỳ xuống trên giường, hai tay đã nắm lấy cạp quần, do dự, ngẩng đầu nói với Bùi Phương Yến, "Chú Bảy, hay là em vào phòng vệ sinh làm nhé."

"Sao?" Bùi Phương Yến nhìn cậu hỏi, "không thể làm ở đây à?"

Thiệu Dã lắc lắc cái bình trong tay nói, "Em sợ thứ này sẽ đổ ra giường."

Bùi Phương Yến thờ ơ nói, "Không sao đâu. Dù sao thì lát nữa tôi sẽ ngủ ở phòng bên cạnh."

Thấy Thiệu Dã còn muốn vào phòng vệ sinh, Bùi Phương Yến tiếp tục khuyên nhủ, "Nếu em làm không tốt, tôi vẫn có thể giúp em. Nếu em vào phòng vệ sinh rồi thì tôi không giúp em được."

Thiệu Dã cẩn thận suy nghĩ lời nói của Bùi Phương Yến, sau đó hai mắt sáng lên nói, "Vậy nếu em cần giúp đỡ thì sẽ gọi chú Bảy."

Trên thực tế, cậu cảm thấy mình có thể tự mình giải quyết chuyện nhỏ này.

Bùi Phương Yến thầm nói, đáng tiếc là cậu cũng không ngốc lắm.

Đã thế, Bùi Phương Yến ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt hạnh nhân có phần tròn trịa của Thiệu Dã, chân thành nói, "Thiệu Dã, tôi muốn xem."

Thiệu Dã sắc mặt đỏ bừng như sắp chảy máu. Hơn nữa, giọng điệu của chú bảy lại rất tự tin, đến mức cậu căn bản không thể từ chối được!

Cậu đang nằm trên giường, những ngón tay dính đầy chất bôi trơn có hương xoài, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh sáng phía trên đầu, như vừa được lôi ra khỏi lọ mật ong.

Đôi mắt của Bùi Phương Yến nặng nề rơi vào nơi đó.

Hì hục làm đến nổi ga trải giường bên dưới ướt hết rồi, còn bảo là không cần anh giúp đỡ, vậy là nói dối nữa đúng không?

Bùi Phương Yến giơ tay lên, trong phòng vang lên một tiếng tát giòn giã.

Thiệu Dã không hiểu bị nhận một cái tát, run rẩy, đổ gần hết chất lỏng trong suốt vừa đổ vào tay, quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu hỏi, "Chú Bảy, sao chú lại đánh em?"

"Tôi không thể kìm được, tôi xin lỗi." Giọng điệu của Bùi Phương Yến không có chút xin lỗi nào. Anh hỏi Thiệu Dã, "Tôi có làm đau em không?"

Đau thì không đau, nhưng hơi bị giật mình.

"Chú Bảy ráng chờ tí nữa đi." Thiệu Dã nói. Nhỡ đâu đánh cậu thêm hai cái nữa thì chắc khỏi chuẩn bị gì luôn.

"Được, tôi sẽ cố gắng hết sức." Bùi Phương Yến mỉm cười nói.

Sau đó, Thiệu Dã không bị đánh nữa, cậu thấy mình chuẩn bị xong hết rồi, liền định cất đồ đạc trở lại tủ. Bùi Phương Yến đưa tay cầm lấy chiếc bình trong tay, nói, "Lại đây, để tôi kiểm tra nào."

Còn cần kiểm tra sao? Thiệu Dã băn khoăn không biết tiếp theo có phải chấm điểm cho cậu nữa không.

Trong lòng cậu không ngừng phàn nàn, nhưng cậu ngoan ngoãn tiến tới Bùi Phương Yến vỗ nhẹ hai cái, sau đó mở lại cái nắp mà Thiệu Dã vừa vặn lại.

Đầu của Thiệu Dã gần như vùi vào trong chăn bông mềm mại, ngón tay của chú bảy lạnh hơn cậu, hình như còn dài hơn tay cậu.

Bên tai Thiệu Dã vang lên tiếng nước nhớp nháp, rõ ràng cậu cũng đang làm điều tương tự, nhưng hành động của chú bảy sao có thể… hoàn toàn khác với cậu nhỉ!

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Thiệu Dã cảm thấy tai mình đã quen dần. Cuối cùng cậu cũng nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn của Bùi Phương Yến nói,  "Được rồi."

Thiệu Dã quay lại, nhìn xuống điện thoại, ngồi lên người Bùi Phương Yến.

"Thiệu Dã, vất vả cho em rồi." Bùi Phương Yến vừa nói vừa nhìn động tác của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!