Giới thiệu thế giới
[ Sáu năm trước, một vụ tai nạn máy bay đã cắt đứt mọi liên kết giữa họ. Ranh giới sinh tử từ đó chia đôi trước mắt họ, để lại cho kẻ còn sống vô tận hối hận và đau thương. Trên chiếc ghế dài trong sân trường, chẳng còn bóng hình quen thuộc, trong căn nhà cổ tịch mịch, ánh mặt trời cũng dần trở nên lạnh lẽo. Chỉ khi giấc mơ đưa lối về đêm, họ mới có thể gặp lại nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Sáu năm sau, người đã khuất bỗng nhiên xuất hiện trở lại trước mặt mọi người, nhưng quên hết tất cả. Những yêu, những hận từng quấn lấy nhau, giờ đã hóa thành mây khói. Đứng giữa ngã ba định mệnh, bước về đâu mới có thể tìm lại người thương? Những trang sách thời gian viết nên những vần thơ mới, về em, về anh, về tình yêu…]
Giữa tháng sáu, cây cối xanh um, mát rượi. Từ sáng sớm, đám người hầu nhà họ Bùi đã tất bật chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay. Tính từ lúc ông chủ Bùi Phương Yến xuất viện, cũng đã gần nửa tháng trôi qua. Căn nhà cổ vốn im lìm suốt hơn nửa năm nay, nay lại rộn ràng nhộn nhịp hẳn lên.
Bùi Phương Yến từng gặp tai nạn xe nghiêm trọng vài năm trước, hai chân bị thương rất nặng. Hôm đó trời lại mưa to, đường phố tắc nghẽn, việc cấp cứu bị chậm trễ. Dù sau này có mời đủ bác sĩ nổi tiếng trong lẫn ngoài nước, cũng không ai có thể khiến anh đi lại bình thường được nữa. Từ đó đến nay, Bùi Phương Yến chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn và phải đến bệnh viện kiểm tra, bảo dưỡng cơ thể định kỳ.
Nhiều năm nay, vẫn có lời đồn rằng ngày hôm đó, anh vì cứu bạch nguyệt quang của mình nên mới gặp tai nạn. Mà bạch nguyệt quang ấy lại chính là bạn gái của cháu trai anh ta, hai người chia tay hợp lại không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng cô nàng chán nản quyết định ra nước ngoài, ai ngờ gặp đúng chuyến bay định mệnh. Máy bay rơi, cô mất mạng trong vụ tai nạn đó, đến một mảnh thi thể cũng chẳng tìm thấy. Những người bạn thân thiết cuối cùng chỉ có thể nhặt một mảnh vỡ của máy bay làm kỷ niệm.
Người ta nói, Bùi Phương Yến ba mươi mấy năm chẳng chịu kết hôn cũng chỉ vì không quên nổi bạch nguyệt quang này.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng rực soi khắp căn nhà cổ. Ông quản gia già mặc bộ vest đuôi tôm màu đen, đứng ở cửa đại sảnh chỉ đạo đám người hầu mới đến đón khách. Hôm nay đa số khách khứa đều là người nhà họ Bùi.
Nhà họ Bùi là một gia tộc lớn. Chưa kể mấy nhánh họ hàng xa cũng được mời, chỉ riêng cụ ông Bùi đã có năm người con trai, ba người con gái. Trong số đó, sáu người đã trưởng thành. Bùi Phương Yến đứng hàng thứ bảy, cũng là đứa con duy nhất cụ ông Bùi nhận nuôi từ bên ngoài. Sau khi tốt nghiệp đại học, Bùi Phương Yến ra ngoài gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tuổi trẻ tài cao, tự mình sáng lập một đế chế thương mại khổng lồ.
Ngày cụ ông Bùi bệnh nặng, đám anh chị em trong nhà tranh đấu kịch liệt để giành gia sản. Nhưng không ai thèm để mắt đến Bùi Phương Yến. Lý do rất đơn giản, dù anh có giỏi cỡ nào, dòng máu chảy trong người anh cũng không phải của nhà họ Bùi. Cụ ông Bùi thì sắp chết chứ đâu có lẫn, cũng chẳng đến mức đem cả cơ nghiệp mấy đời đi trao cho người ngoài!
Ai ngờ ngay trước lúc lâm chung, cụ ông Bùi lại chính thức tuyên bố trước mặt tất cả, người thừa kế tiếp theo chính là Bùi Phương Yến.
Tối hôm đó, cụ nhắm mắt xuôi tay, còn chẳng cho ai cơ hội khuyên nhủ cụ nghĩ lại!
Vậy là Bùi Phương Yến lên làm gia chủ, tiếp quản toàn bộ sản nghiệp nhà họ Bùi. Đám anh chị em trước đây từng khinh thường đứa con nuôi thấp kém giờ muốn hưởng chút lợi lộc cũng phải nhìn sắc mặt anh mà hành xử.
Anh cả Bùi Thiên Thành thường cảm thán với người khác, "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây" mà! Ý nói thời thế thay đổi, không ai biết trước được điều gì.
Sau khi cụ ông Bùi qua đời, đám người này không muốn ở lại nhìn sắc mặt Bùi Phương Yến, liền dọn ra ngoài gần hết. Hiện tại, trong căn nhà to lớn này chỉ còn mỗi mình anh làm chủ.
Vậy nên khi nhận được thiệp mời từ căn nhà cổ, ai nấy đều thấy kỳ lạ. Bùi Phương Yến xưa nay không thích ồn ào, sao đột nhiên lại tổ chức tiệc tùng? Đám anh chị em bí mật bàn tán với nhau, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra lý do. Hay là chân của anh có thể chữa khỏi rồi? Nếu vậy thì đúng là tin dữ!
Hương hoa quyện với mùi rượu lan tỏa khắp đại sảnh rực rỡ ánh đèn. Mọi người đi tới đi lui, bắt chuyện, đùa giỡn, nói về chuyện học hành, hôn nhân của con cái. Dưới chân họ, bóng người in trên nền nhà giao nhau rồi lại tách ra.
Đợi đến khi mọi người đã ăn uống no nê, quản gia già mới đẩy xe lăn của Bùi Phương Yến từ ngoài cửa vào. Năm nay anh 32 tuổi, khoác trên mình bộ vest đen cổ điển, phối với sơ mi trắng bên trong. Phong thái vừa giản dị lại vừa quý phái. Ngũ quan sắc nét, lạnh lùng, làn da có phần tái nhợt do ít khi ra nắng.
Thấy anh xuất hiện, cả hội trường vốn ồn ào bỗng im lặng hẳn. Đám đông tự động tách ra hai bên, nhường một lối đi thẳng đến trung tâm.
Quản gia đẩy anh vào giữa sảnh rồi dừng lại. Bùi Phương Yến điềm nhiên ngồi trên xe lăn, không hề có chút ủ rũ của người mang bệnh lâu năm. Anh quét mắt nhìn quanh một lượt, sau đó khách sáo mở lời, "Xin lỗi mọi người, hôm nay làm phiền mọi người phải đến đây."
Lời vừa dứt, lập tức có người lên tiếng, "Có gì đâu, dù gì ở nhà cũng rảnh rỗi, lâu lâu về đây tụ họp một chút cũng tốt mà!"
Bùi Phương Yến cười nhẹ, rồi đi thẳng vào vấn đề, "Chắc mọi người cũng biết, sức khỏe tôi không được tốt lắm. Nên tôi nghĩ có lẽ mình nên sớm lập di chúc thì hơn."
Cả hội trường chết lặng. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không biết trong hồ lô của anh đang bán thuốc gì. Ai cũng hiểu rõ, Bùi Phương Yến chưa kết hôn, lại chẳng có con. Người thân cận nhất với anh cũng chỉ có đám họ hàng nhà này. Nếu đã lập di chúc, chẳng phải người thừa kế cũng nằm trong số bọn họ sao?
Nghĩ đến đây, ai nấy đều vui thầm trong bụng, nhưng trước mặt anh, không ai dám thể hiện quá rõ. Anh cả Bùi Thiên Thành vội lên tiếng, "Chú nói gì vậy chứ? Dạo này sắc mặt chú tốt hơn nhiều rồi! Với lại, y học ngày càng phát triển, biết đâu một ngày nào đó, chân chú có thể chữa khỏi thì sao?"
Mọi người cũng thi nhau gật đầu phụ họa.
Bùi Phương Yến nhìn Bùi Thiên Thành, cười nói, "Mấy anh chị đừng khuyên tôi nữa, sức khỏe của tôi thế nào tôi tự biết rõ. Dù có ngày nào đó tôi thực sự đứng dậy được, thì muốn đi đá bóng hay làm gì đó cũng không thể rồi. "
Bùi Thiên Thành mặt cứng đờ, lặng lẽ lui ra sau, cả buổi tiệc sau đó không nói thêm câu nào.
Bùi Phương Yến chẳng thèm để ý đến biểu cảm của ông, tiếp tục nói, "Thế nên tôi nghĩ, nhân lúc sức khỏe vẫn chưa đến mức quá tệ, cứ chọn sẵn người thừa kế trước. Tôi không có con cái, may mà họ Bùi đông người, tôi muốn chọn vài đứa theo tôi học hỏi dần, các anh chị không có ý kiến gì chứ?"
Có ý kiến á? Bọn họ hận không thể tự trói con mình vào xe lăn của Bùi Phương Yến luôn ấy chứ!
"Không không! Chú bảy à, chú xem thằng A Dương nhà anh được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!