Khi Thiệu Dã và Tịch Quan Minh về đến nhà, nhìn đống quần áo mà anh mua trên mạng, Thiệu Dã há hốc mồm, cử động miệng cả buổi nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.
Là do cậu nông cạn quá rồi, trên đời này đúng là có những loại quần áo mà cậu chưa từng mặc qua. Không những có mà còn rất nhiều. Nhưng quan trọng nhất, cậu nhìn túi dây đỏ trong đống đồ này rồi chân thành hỏi, cái này cũng tính là quần áo á?
Hội trưởng rốt cuộc lùng đâu ra mấy thứ này vậy?
Cậu giơ ngón cái lên bày tỏ sự khâm phục.
Tịch Quan Minh thấy vậy tưởng được khen, gật gù đáp, "Anh biết ngay là em sẽ thích mà."
Anh nhìn ra bằng mắt thần à?!
Hội trưởng có hiểu lầm gì về cậu không vậy? Thiệu Dã cảm thấy nhất định phải ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với anh một lần.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Tịch Quan Minh đã hỏi trước, "Thử đi nhé?"
Giọng điệu lịch sự, dịu dàng, hệt như đang đề nghị Thiệu Dã nếm thử món mới của nhà hàng vậy. Đôi mắt đen sâu như biển cả, ánh nhìn chan chứa tình cảm.
Tim Thiệu Dã bỗng chốc mềm nhũn, đầu óc mơ hồ gật đầu, "… Cũng được."
Cậu hận!
Tại sao không thể từ chối?! Đúng là số kiếp tiểu đệ mà!
Tịch Quan Minh cười rạng rỡ, chẳng khách sáo chút nào, đưa cho cậu một bộ đồ hầu gái trắng hồng. Cửa hàng còn chu đáo tặng kèm bờm tai mèo.
Thiệu Dã cầm bộ đồ lên ước lượng, hỏi, "Phải mặc thật hả anh? Em thấy cái này hơi nhỏ, chắc không vừa đâu."
Tịch Quan Minh làm như không nghe thấy câu sau, chỉ nhìn cậu đầy mong đợi, "Anh thực sự rất muốn xem, làm ơn nhé, bạn học Thiệu Dã."
Số mệnh tiểu đệ lại lần nữa trỗi dậy, Thiệu Dã cầm quần áo bước vào phòng tắm thay đồ.
Bộ này không phải hơi nhỏ mà là cực kỳ nhỏ! Chật đến mức bó sát vào cơ ngực cậu, phần tay áo cũng kỳ cục, cậu hoàn toàn không dám cử động mạnh. Mà tà váy thì ngắn đến nỗi che chưa được nửa cái mông.
Cậu nhìn vào gương, cảm thấy nếu gửi ảnh này cho cửa hàng, chắc họ sẽ chuyển khoản ngay trong đêm để cậu xóa gấp quá.
Kỳ lạ thật đấy! Cậu cảm giác phần áo trước ngực sắp bung ra đến nơi, thà quấn hai cái dây da còn hơn!
Tịch Quan Minh đang ngồi trên ghế sofa đọc tạp chí. Nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngước lên, trông thấy Thiệu Dã nhăn mặt nhăn mày, vừa kéo váy xuống vừa đi đến.
Anh đặt tạp chí xuống, ánh mắt dừng lại trên ngực cậu rồi dần trượt xuống dưới. Đôi môi khô khốc khẽ l**m, không nói một lời.
Thiệu Dã lúc thì nhìn ngực, lúc lại gãi cổ, đứng bên kia bàn trà phàn nàn, "Hội trưởng, bộ này chật quá, mặc không thoải mái chút nào."
Tịch Quan Minh gật đầu tán thành, "Đúng là hơi nhỏ thật. Lại đây, anh giúp em nới ra."
Thiệu Dã chẳng hề cảnh giác, cúi xuống tiến lại gần, trong đầu vẫn nghĩ chắc có chỗ nào đó chỉnh được độ rộng mà cậu chưa phát hiện.
Thế rồi Tịch Quan Minh bất ngờ đưa tay túm lấy lớp vải mỏng manh trước ngực cậu, dùng lực xé mạnh một cái.
Xoẹt!
Chiếc áo bị xé toạc sang hai bên, cơ ngực săn chắc lộ ra hoàn toàn.
Thiệu Dã: "……"
Chỉ vậy thôi hả?! Việc này tự cậu cũng làm được mà!
Xé xong, ánh mắt Tịch Quan Minh rơi xuống dấu răng mờ nhạt trên ngực cậu. Một lát sau, anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi nói, "Nhìn thế này còn đẹp hơn. Em thấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!