Chương 13: (Vô Đề)

Thiệu Dã bước tới trước mặt Tịch Quan Minh. Tịch Quan Minh vẫn ngồi yên tại chỗ, cậu cúi đầu nhìn anh một cái rồi ân cần hỏi, "Thế này có phải hơi bất tiện không? Hội trưởng có cần em quỳ xuống không?"

Tịch Quan Minh ngước mắt nhìn vào đôi mắt đen láy của Thiệu Dã, trong đó phản chiếu rõ ràng bóng dáng của mình. Ý cười trên mặt anh ngày càng dịu dàng, rồi anh hỏi, "Bạn học Thiệu Dã, cậu có thể cởi áo sơ mi ra được không?"

"Áo sơ mi?" Thiệu Dã cúi xuống nhìn quần áo trên người.

Tịch Quan Minh khẽ ừm một tiếng, rồi bổ sung, "Có thể tôi hơi đường đột rồi, không được thì cũng không sao."

"Không có gì là không được cả." Dù sao thì sờ qua lớp áo sơ mi chắc chắn không sướng bằng sờ trực tiếp, mà áo cậu còn bị đổ rượu vang ướt nhẹp, đúng là hơi khó chịu thật.

Thiệu Dã cởi áo đuôi tôm bên ngoài trước, sau đó giơ tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Hôm nay cậu chọn đúng cái áo có mấy cái cúc hình thù kỳ quái, lúc mặc vào cậu đã thấy phiền rồi, nhưng lúc đó tìm mãi không có cái nào khác nên đành mặc tạm. Giờ mới thấy, tháo ra còn cực hơn.

Nếu không phải vì hội trưởng đang ở trước mặt, cậu đã vung tay xé toạc cái áo quách cho nhanh. Nhưng mà nghĩ tới cảnh tượng đó, cậu cảm thấy mình trông hoang dã quá mức, sợ dọa hội trưởng chạy mất dép.

Tịch Quan Minh thấy cậu loay hoay cả buổi mà chỉ mới cởi được hai cái cúc, không nhịn được mà bật cười, dịu dàng bảo, "Cúi xuống đây nào."

Thiệu Dã dừng tay, ngẩng lên nhìn cậu. Thấy hội trưởng ngoắc ngoắc tay, cậu tưởng hội trưởng muốn nói gì bí mật nên rất ngoan ngoãn cúi đầu sát lại.

…Mà khoan đã, bọn họ đang ở trong phòng ngủ của hội trưởng, nói gì mà phải thầm thì?

Tịch Quan Minh đưa tay ra, đặt lên hàng cúc bạc mà Thiệu Dã vừa khổ sở vật lộn. So với cậu, tay hội trưởng linh hoạt hơn nhiều, ngón tay lướt qua là cúc áo tự giác ngoan ngoãn mở ra. Làn hơi thở ấm áp phả lên má khiến Thiệu Dã hơi mất tự nhiên, khẽ lùi về sau một chút, nhưng ngay lập tức, giọng nói trầm thấp của hội trưởng vang lên bên tai, "Đừng động đậy."

Thiệu Dã ồ một tiếng, không dám cựa quậy nữa, chỉ có thể đưa mắt dáo dác nhìn quanh. Trong phòng ngủ của hội trưởng có hai cái giường, một cái hình như chưa từng có ai ngủ. Trên tủ đầu giường có một cuốn sách ngoại văn mà cậu nhìn chả hiểu gì cùng một cái cốc nước.

Tịch Quan Minh đã cởi tới chiếc cúc cuối cùng, chỗ đó gần ngay bụng dưới của Thiệu Dã. Cậu khẽ mím môi, cảm giác không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn hẳn.

"Xong rồi." Hội trưởng thu tay về, nhẹ nhàng nói.

Thiệu Dã lột áo sơ mi ra, rượu vang đỏ dính trên ngực cậu còn chưa khô, sờ vào hơi dinh dính. Là một đàn em tận tâm và chu đáo, cậu chủ động nói, "Hội trưởng chờ chút, để em đi kiếm khăn giấy lau đã."

Tịch Quan Minh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, cười nói, "Cậu ngồi xuống đây, tôi lau cho."

Thiệu Dã hơi do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường. Hội trưởng lấy một chiếc khăn lụa mát lạnh lau nhẹ lên ngực cậu, cảm giác nhột nhột làm cậu cúi đầu nhìn xuống, rồi không khỏi hoài nghi, hội trưởng lau kiểu này, thật sự có thể làm sạch vết rượu à?

Bên ngoài hành lang yên tĩnh không một tiếng động, trong phòng chỉ còn tiếng hô hấp của cả hai. Thiệu Dã cảm thấy không khí bây giờ có gì đó… không đúng lắm. Cậu nghĩ một lát, rồi ranh ma nói, "Hội trưởng, sau này chắc chắn anh không thể đi làm nhân viên kỳ cọ trong nhà tắm công cộng được đâu."

Tịch Quan Minh: "……"

"Vậy thì tiếc quá." Hội trưởng nói, nhưng tay thì bắt đầu dùng lực hơn chút.

Hương rượu vang thoang thoảng trên người Thiệu Dã, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy say.

Tịch Quan Minh gấp chiếc khăn tay đã dùng lại gọn gàng rồi đặt lên tủ đầu giường. Dưới ánh đèn sáng rực, làn da của anh có vẻ nhợt nhạt đến gần như bệnh tật. Khi đặt lên tấm ngực rám nắng của Thiệu Dã, bàn tay trắng nõn ấy càng nổi bật hơn. Anh hơi dùng sức, lập tức để lại một vết lõm trên cơ ngực rắn chắc của cậu.

"Quả nhiên rất mềm." Tịch Quan Minhmỉm cười nói.

"Đúng không đúng không!" Thấy Tịch Quan Minhxác nhận điều mình nói, Thiệu Dã hào hứng gật đầu liên tục.

Thế nhưng sau khi sờ xong, Tịch Quan Minh vẫn chưa thu tay về. Năm ngón tay anh chụm lại, bóp một cái, rồi thả ra, lại bóp thêm một cái nữa.

Thiệu Dã thì chẳng thấy có gì lạ lắm, có người chịu khó chiêm ngưỡng cơ ngực của cậu, mà người đó lại chính là ông trùm cậu một lòng trung thành, cậu tất nhiên là vui vẻ rồi. Chỉ có điều… cậu cứ cảm giác biểu cảm của hội trưởng lúc này hơi bị sai sai, nhưng mà sai chỗ nào thì cậu cũng không nói rõ được.

Nếu lúc nãy Thiệu Dã có soi gương ở căng

-tin, thì chắc chắn cậu sẽ nhận ra, biểu cảm của Tịch Quan Minh bây giờ y như mỗi lần cậu nhìn thấy bánh pudding xoài vậy.

Tịch Quan Minh bóp xong bên trái, lại thử nghiệm cảm giác bên phải. Nhìn động tác đó, đầu óc Thiệu Dã bỗng lóe lên một ý nghĩ hết sức hoang đường, hội trưởng đây là đang cố giữ công bằng hả trời?

"Cậu luyện bao lâu rồi?" Tịch Quan Minh hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!