"Còn về việc có phải là tốt nhất hay không…"
Lời nói đầy ẩn ý của người đàn ông còn chưa nói hết, cô gái đã đưa tay ôm lấy chiếc cổ dài của anh.
Đầu cô tựa lên vai anh, áp sát vào cổ anh: "Thật thoải mái…"
Cuối cùng cũng có thể cảm nhận được làn da và nhiệt độ cơ thể của anh, trong lòng Hứa Nam Âm đầy vui sướng, cô còn muốn nhiều hơn nữa.
Thuốc tốt thì đắng miệng, huống chi loại thuốc này lại không đắng.
Cô thậm chí còn hơi cảm thấy rằng bản thân những ngày trước rời xa anh là vì chưa chịu đủ khổ, còn bây giờ thì thật thoải mái biết bao.
Món quà gì đó, cô đã sớm ném ra sau đầu rồi.
Tống Hoài Tự nghiêng đầu qua, cằm chạm vào tai cô, liền nhận ra cái tai này khẽ run lên.
Chiếc váy liền thân rất mỏng manh, Hứa Nam Âm chỉ thoải mái được một chút rồi lại bắt đầu không thấy đủ, trong tận xương tủy đều đang khát khao nhiều hơn: "Tống Hoài Tự, sao anh không ôm tôi?"
Câu hỏi tương tự, khung cảnh tương tự.
Tống Hoài Tự hơi nheo mắt lại: "Gọi tôi là gì?"
Chú Đức – người hiểu rõ anh đang ở dưới tầng, nếu nghe thấy giọng này, liền biết cảm xúc của anh đã thay đổi.
"... Anh Hoài Tự?" Cô khẽ nghi hoặc gọi.
Hai cách xưng hô hoàn toàn khác nhau, riêng từ "anh" với âm điệu nũng nịu được thốt ra, lại cảm thấy thật kỳ diệu.
Giọng người đàn ông càng trầm hơn: "Nói cho tôi biết, vì sao lại muốn tôi ôm em?"
Hứa Nam Âm bị hỏi ngược lại thì thấy tủi thân, ôm chặt hơn: "Tôi thấy khó chịu, rất khó chịu."
Như thể nếu còn không ôm cô, cô sẽ khóc mất.
Tống Hoài Tự là một người đàn ông rất bình thường, không thể nào không có phản ứng với những lời cô nói, huống chi cô lại còn không ngoan ngoãn. Bảo sao trước đó cô nói ban đêm phải có người bên cạnh mới ngủ được, như thế này thì không ôm ngủ đúng là không được rồi.
Nghe thấy hơi thở nhỏ nhẹ bên tai cô, Tống Hoài Tự cúi mắt xuống, giữ lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, thấp giọng hỏi: "Chỗ nào khó chịu?"
Hứa Nam Âm nói không rõ ràng: "Chỉ là thấy khó chịu thôi."
"Nói chỗ nào."
"Những chỗ anh chưa chạm đến…"
Hứa Nam Âm rất ngoan ngoãn, thành thật nói ra, dưới ánh đèn, gương mặt cô không biết vì nóng hay vì gì khác, đỏ bừng.
Hơi thở của Tống Hoài Tự càng nặng nề hơn, những chỗ anh chưa chạm đến còn nhiều, theo anh thấy, dáng vẻ cô lúc này càng giống như đang quyến rũ anh.
Lúc thì dễ chịu, lúc lại khó chịu, không có kết luận rõ ràng. Nếu là người khác thì đã sớm biến mất khỏi thế giới của anh rồi.
Nhưng cô như vậy khiến anh có phản ứng.
Cũng không giống như là cố ý, khuôn mặt trứng vịt khó chịu trông thật đáng thương, khiến người ta phải thương xót.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn đột nhiên reo lên.
Tống Hoài Tự rảnh tay, liếc mắt nhìn tên trên màn hình, không thương tiếc bấm tắt máy.
"Bây giờ thì sao?" Giọng điệu anh lịch sự, "Có thoải mái không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!