Lương Gia Mẫn thực sự không nhớ rõ đó là ai.
Danh bạ điện thoại của cô có rất nhiều người, những người khiến cô nhớ được tên đều phải có đặc điểm riêng, hoặc là về địa vị thân phận, hoặc là về tính cách.
"Anh quản là ai làm gì." Cho nên Lương Gia Mẫn cũng không nói ra, có điều cô cảm thấy cậu em trai này có chút không biết điều, sao không mau mau gửi một tấm hình qua đây.
Giây tiếp theo, dường như để xác minh ý đồ của cô.
Đúng là có một tấm hình được gửi tới thật, bối cảnh rất tối, nhìn lướt qua căn bản không thể nhận ra là chụp ở đâu.
Cô mới vừa nhìn một chút đã bị Đới Hồng Thư đoạt mất điện thoại.
Lương Gia Mẫn khoanh tay nhìn anh: "Làm gì thế, không lẽ là sợ rồi sao?"
Đới Hồng Thư không có hứng thú với việc ngắm cơ thể người đàn ông khác, nhưng người này lại xuất hiện trong điện thoại của vợ anh.
Ánh mắt anh lướt qua dãy số của đối phương trước, sau đó mới ném trả điện thoại cho cô: "Em còn kết bạn với cả loại hàng này cơ à."
Thực ra anh muốn xóa quách đi cho xong, nhưng cô có lẽ sẽ càng không vui, không chừng còn bắt đối phương gửi ảnh lộ liễu hơn.
Lương Gia Mẫn: ?
"Đắc ý cái gì chứ."
Cô cúi đầu phóng to ảnh lên nhìn, cậu em trai vô danh này cũng có khiếu chụp ảnh đấy, nhưng bản thân cô thường xuyên chụp hình nên quá rõ mấy cái mánh khóe này.
So với người bình thường thì coi như cũng được.
Nhưng đúng là không thể so sánh với Đới Hồng Thư. Tổ tiên nhà họ Đới có gốc lai, mấy đời con dâu cũng toàn là những người đẹp như hoa như ngọc, bộ gen có thể gọi là vô cùng ưu tú.
Đới Hồng Thư: "Nhìn cho biết thì được."
Dù anh cũng chẳng vui vẻ gì.
Lương Gia Mẫn vắt óc suy nghĩ muốn thắng lại một ván, cô chợt nhớ ra người đó là ai, chính là cậu nhân viên nhặt bóng mới kết bạn mấy ngày trước.
Trong chớp mắt, nhiều thông tin hiện lên, khí thế của cô không hề giảm sút: "Cậu ấy trẻ trung, mới mười chín tuổi thôi, tiếng 'chị ơi' gọi mới ngọt ngào làm sao."
Đới Hồng Thư bình luận một cách khách quan: "Vắt mũi chưa sạch."
Lương Gia Mẫn: "…… Anh biết cái hay của sinh viên nam là gì không? Anh không biết đâu, chỉ phụ nữ mới biết thôi."
Đới Hồng Thư: "Gia Mẫn, câu cuối cùng này của em cũng sai rồi."
Giới thượng lưu có rất nhiều chuyện hỗn loạn, giới giải trí so với nơi này căn bản chẳng là gì cả.
Đàn ông chơi đùa với đàn ông có rất nhiều, thậm chí trong số những người Lương Gia Mẫn gặp thời gian qua cũng có, nhưng cô không thích loại đó.
Cô kêu lên một tiếng: "Vậy là anh cũng thừa nhận sinh viên nam rất được săn đón rồi đó, tiếc là anh không phải."
Ngón tay Đới Hồng Thư đặt lên khóe môi cô: "Nói ít thôi, đau là em chịu đấy."
Lương Gia Mẫn rất muốn đáp trả câu này.
Chẳng phải kẻ gây tội chính là anh sao?
Loại chuyện này không phải lần đầu làm, đôi bên qua lại, Đới Hồng Thư cũng thường xuyên giúp cô, nhưng tối qua anh có hơi quá đáng, làm hơi sâu.
Có lẽ là bị lời đề nghị ly hôn của cô làm cho tức giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!