Con vẹt nghe thấy hai chữ "chị gái", liền nghiêng đầu kêu một tiếng "chị gái chào chị", đáng yêu cực kỳ.
Tống Hoài Tự lạnh lùng nhìn nó, rồi dời mắt sang cô gái đang trêu đùa nó: "Thế này hình như có gì đó sai sai."
Hứa Nam Âm chậm chạp nhận ra: "Anh không thích xưng hô 'chú' này à?"
Tống Hoài Tự: "Ai mà thích nổi?"
Hứa Nam Âm: "Chú Đức thích lắm mà."
Tống Hoài Tự lúc này thực sự bị cô làm cho tức cười.
Anh ném cho chú Đức một ánh mắt, người quản gia lâu năm đã quá hiểu ý, lập tức mang đồ ăn đến dụ con vẹt đi chỗ khác.
Hứa Nam Âm vừa quay đầu lại đã thấy con chim biến mất, khẽ kêu lên: "Tống Hoài Tự, sao anh nhỏ mọn thế."
"Anh nhỏ mọn?" Tống Hoài Tự thản nhiên đáp: "Nếu anh thực sự nhỏ mọn thì con chim này đã không còn tồn tại từ lâu rồi."
Hứa Nam Âm mắt môi cong cong: "Dù sao anh cũng hơn em tận 6 tuổi mà. Được rồi, hay là sau này gọi anh là 'Daddy' nhé?"
"Trước tiên anh là chú." Ánh mắt Tống Hoài Tự dừng trên mặt cô, "Chuyên môn đi dỗ dành mấy cô bé như em."
Trong phòng khách mọi người đã rời đi theo chú Đức và con vẹt, nên cô vẫn chưa nhận ra lúc này chỉ còn lại hai người.
Anh ghé sát vào má cô, đầu ngón tay chạm nhẹ vào khóe môi: "Có điều, nếu Châu Châu gọi anh như thế trên giường, anh không phiền đâu."
Hứa Nam Âm trợn tròn mắt: "Anh đúng là b**n th**!"
Tống Hoài Tự: "Đúng, anh là thế đấy."
"……"
Chính chủ thừa nhận mình b**n th** quá nhanh, thậm chí không buồn phản bác, khiến Hứa Nam Âm nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
Tống Hoài Tự trêu chọc một hồi rồi kéo cô lên lầu.
Đầu óc Hứa Nam Âm rối bời với đủ loại hình ảnh không thể miêu tả, cô lén lấy điện thoại ra tìm kiếm trên mạng.
[ Đàn ông có thích được gọi là "Ba ba" không? ]
Phía dưới một loạt bình luận trả lời là "Thích".
Hứa Nam Âm rất đắn đo, vì từ trước đến nay cô vẫn gọi bố mình là "Daddy", nên cả đời này cô không thể gọi người khác bằng danh xưng đó được.
Màn hình điện thoại của cô không có miếng dán chống nhìn trộm, nên thực tế mọi nội dung đều đã đập vào mắt Tống Hoài Tự.
Anh cũng chỉ muốn dọa cô một chút thôi.
Dĩ nhiên, nếu cô thực sự gọi, anh cũng chẳng từ chối làm gì.
Hứa Nam Âm trăn trở nửa ngày, quyết định lùi một bước: "Gọi chú thì được, còn 'Daddy' thì không."
Tống Hoài Tự kéo dài giọng: "Hửm?"
Hứa Nam Âm đẩy đẩy cánh tay anh, vừa xấu hổ vừa bực bội: "Anh thừa biết mà, đừng có giả vờ không hiểu."
Tống Hoài Tự khẽ cười thành tiếng.
Hứa Nam Âm: "Có nghe thấy không, em chỉ có một người 'Daddy' thôi, anh không được gọi bừa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!