Chương 49: Mềm lòng, kích thích.

Chú Đức âm thầm đưa ra quyết định không nói cho bất kỳ ai, ông tìm gặp đầu bếp và bảo anh ta chuẩn bị một số nguyên liệu bồi bổ cơ thể cho tuần tới.

Đầu bếp đương nhiên nhận lời ngay lập tức.

"Mùi vị thế nào?" Hứa Nam Âm hỏi.

"Cũng không tệ." Tống Hoài Tự không kén chọn lắm, nhưng anh lại rất keo kiệt khi đưa ra những lời khen tuyệt vời, ở chỗ anh "không tệ" thường đã là rất tốt rồi.

Bản thân Hứa Nam Âm uống cũng thấy tạm được, nhưng vì đây là canh của phòng khám Đông y, nên canh hơi thanh một chút, không bằng tự mình làm sẽ đậm đà hơn.

Buổi tối, cô nghiêm túc bàn bạc với Tống Hoài Tự: "Mọi người đều có quy ước, em thấy chúng ta cũng nên hạn chế một chút, một tuần mấy lần."

Một chủ đề mới mẻ.

Tống Hoài Tự nhìn cô chống người dậy, nằm sấp bên cạnh mình, liền thuận theo lời cô hỏi: "Em muốn một tuần mấy lần?"

Tay anh vẫn đang đặt ở eo cô.

Hứa Nam Âm thực sự chưa từng nghĩ qua, cô nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu, cách một ngày thì sao?"

"Không tốt."

"Vậy thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy."

"Càng không tốt."

Hứa Nam Âm chọc chọc anh: "Đều không tốt, anh còn hỏi em làm gì, hai đề nghị này có khác gì nhau đâu, chỗ nào lại càng không tốt?"

"Có." Người đàn ông không nhanh không chậm thốt ra một chữ.

Dừng một chút: "Thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu có thể tính thêm cả Chủ Nhật."

"...."

Tống Hoài Tự rủ mắt xuống, lại hỏi: "Hôm qua là thứ Ba, tính thế nào?"

Hứa Nam Âm nằm xuống, tìm một tư thế thoải mái, nép vào lòng anh, ngoan ngoãn nói: "Vậy thì bắt đầu tính từ ngày mai."

Người đàn ông bên cạnh chạm nhẹ lên da cô: "Tại sao không phải là hôm nay? Vừa vặn là thứ Tư."

Ngày mai là thứ Năm, thế nào cũng bị thiếu một ngày.

Hứa Nam Âm khó hiểu: "Anh có thiếu gì một ngày này đâu."

Tống Hoài Tự hôn lên vành tai cô, cảm nhận cô hơi run rẩy trong lòng: "Châu Châu, thiếu một ngày, mãi mãi sẽ thiếu một ngày."

Hứa Nam Âm không khỏi khẽ rên thành tiếng, mềm lòng trong khoảnh khắc đó: "... Vậy thì bắt đầu từ hôm nay đi."

Sau đó, cô liền biết kết cục của việc mềm lòng.

Anh giống như muốn dồn hết sức lực rảnh rỗi của ngày mai sang ngày hôm nay, khối lượng hai ngày cộng dồn lại, Hứa Nam Âm cảm thấy mình như đang ngâm trong nước.

Từ trên giường đến phòng tắm, cả hai dính chặt vào nhau nhớp nháp, sự thân mật da thịt không chút ngăn cách này khiến cô vừa vui sướng lại vừa thoải mái.

Chỉ là, sau khi đã được thỏa mãn thì ngày hôm sau cô liền hối hận.

Việc thức dậy quá khó khăn.

Ngặt nỗi Tống Hoài Tự không hề bị ảnh hưởng chút nào, anh xuống giường ngay trước mặt cô, bước chân nhẹ nhàng, thần sắc thản nhiên như thường ngày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!