Lời anh vừa thốt ra, Hứa Nam Âm liền cảm thấy có thể có mưu đồ.
Dù sao hai người cũng đã kết hôn một thời gian, tự thấy mình đối với cô cũng xem như là hiểu rõ, nhưng sức hấp dẫn thực sự quá lớn.
Hơn nữa, tệ nhất thì cũng chỉ là ngủ tới ngủ lui, dù sao bình thường cũng cần mà, chi bằng cứ hưởng thụ trước đã.
Khóe môi bị cắn nhẹ một cái, Tống Hoài Tự nói: "Đừng lơ đãng."
Hứa Nam Âm "ư" một tiếng, đẩy anh một chút, hơi th* d*c: "Anh tự mình nói, còn bảo em đừng lơ đãng..."
Người đàn ông cười rất nhạt: "Sao lại không thể một lòng hai việc chứ?"
"Một lòng hai việc" là dùng trong trường hợp này sao?
Hứa Nam Âm chọn hỏi ngược lại: "Anh làm được, cho nên anh nói chuyện với em cũng là một lòng hai việc sao?"
Tống Hoài Tự thừa nhận rất thẳng thắn: "Đôi khi cái việc thứ hai đó không thể nói cho em biết."
Hứa Nam Âm: "...."
Cô cảm giác mình đã biết anh đang nghĩ gì rồi.
Anh nhéo nhéo má cô: "Biểu cảm gì thế?"
Má Hứa Nam Âm bị anh nhéo đến phồng lên: "Có phải những điều anh nói đều là chuyện không thể miêu tả không?"
Người đàn ông trước mặt suy nghĩ hai giây: "Bảy mươi phần trăm."
Hứa Nam Âm truy hỏi: "Còn ba mươi phần trăm nữa thì sao?"
Cô quá nhạy cảm với những con số của anh, dù sao rất lâu trước đây, còn có một con số là "hai phần ba khẩu vị".
Tai Hứa Nam Âm lại nóng lên, anh dành hơn nửa thời gian để nghĩ đến những chuyện đó, cũng quá nhiều rồi.
Tống Hoài Tự nói khẽ: "Rất nhiều chuyện nhỏ."
Anh ôm cô lên, hôn nhẹ: "Ví dụ như, mỗi ngày em làm gì ở nhà, con vẹt đó rụng lông quá nhiều..."
Hứa Nam Âm áp sát bên má anh, lắng nghe giọng nói giàu từ tính của anh kể về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.
Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh: "Những chuyện này phải chiếm bảy mươi phần trăm mới đúng chứ."
Tống Hoài Tự bình tĩnh: "Em có thể tự do thay đổi."
Hứa Nam Âm chọc nhẹ vào ngực anh, mấy con số này của anh làm gì có chuyện chính xác đến thế, chắc là anh đang nói bừa.
Cô được anh đặt xuống, giẫm lên tấm thảm, lấy chiếc khăn lụa cổ ra khỏi hộp quà: "Cái này là dùng như cà vạt."
Sau đó cô mong chờ nhìn anh: "Anh chưa từng đeo loại này bao giờ."
Thật mảnh.
Ánh mắt Tống Hoài Tự từ chiếc khăn lụa dài màu đen sẫm chuyển xuống, dừng lại ở cổ tay cô, ánh mắt anh hơi lóe lên.
"Bởi vì ban ngày anh luôn ăn mặc rất nghiêm túc, cái này thì khác." Hứa Nam Âm lại bổ sung, "Tốt nhất là bên trong không mặc áo sơ mi."
"Bên ngoài cũng không mặc?" Anh hỏi.
"Bên ngoài cũng không mặc?" Ánh mắt Hứa Nam Âm dao động, hơi vấp váp, "... Ừm, ở nhà thì có thể không mặc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!