Chương 39: “Thích sáu năm rồi.”

Một khi ý nghĩ này nảy ra, liền giống như ngọn lửa hoang, đốt mãi không hết, cũng chẳng thể dập tắt.

Đáng tiếc là trên nhãn của những tiêu bản này không có ghi thời gian, nếu không thì từ đó có thể chứng minh rõ hơn cho suy đoán của cô.

Hứa Nam Âm vỗ nhẹ lên mặt, có lẽ là nghĩ nhiều quá rồi, có khi người nhà họ Tống đều dùng tấm nền này để làm tiêu bản thôi.

Anh trai biết làm tiêu bản cũng chỉ đại diện cho anh mà thôi.

Nhưng sau khi cô đặt lại những tiêu bản bướm này vào chỗ cũ và trở về phòng ngủ, tâm trí vẫn còn lơ lửng, không tập trung được.

Ngay cả lúc Tống Hoài Tự xuất hiện, cô cũng không hề nhận ra.

Dù chủ nhân của sân viện này quanh năm không ở đây, nhưng ngày nào cũng có người đến quét dọn, hôm nay còn được thay mới toàn bộ.

Ngay cả áo choàng ngủ của Tống Hoài Tự cũng là thứ Hứa Nam Âm chưa từng thấy qua, sang trọng, mềm rủ, càng khiến anh thêm phần lười nhác tùy ý.

Người đàn ông dừng lại trước mặt cô: "Lơ đãng à?"

Hứa Nam Âm ngồi ở mép giường, độ cao vừa tầm ngang hông anh, hơi nước nóng phả vào mặt khiến cô nóng bừng cả người.

Nhất là vị trí này, quá đặc biệt rồi.

Cô hơi ngả người ra sau: "Ngẩn người cũng không được à, vừa rồi anh có nói gì với em đâu, lơ đãng thì sao chứ."

Tống Hoài Tự nhướng mày: "Sao em biết là anh không nói?"

Hứa Nam Âm: "Hả? Anh nói gì cơ?"

Ngón tay người đàn ông chạm nhẹ lên trán cô, nói bâng quơ một câu mà cô lại tin thật, cô đúng là lơ đãng đến mức mất hồn.

Hiểu được ý của anh, Hứa Nam Âm khẽ hừ một tiếng: "Anh ngồi xuống đi, đứng thế này em nói chuyện với anh mệt lắm."

Thật ra không phải mệt, cô chỉ sợ nếu lỡ xảy ra tình huống như trong phim truyền hình, chẳng hạn vô tình làm tuột dây buộc áo choàng ngủ của anh.

Thật đáng sợ biết bao, lần trước lúc nó được thả ra, bụng cô bị va phải, nặng thật đấy, nếu thứ đó mà đánh vào mặt thì chắc chắn sẽ rất đau.

Nghĩ ngợi lung tung, biểu cảm trên mặt cũng lộ ra đôi chút.

Tống Hoài Tự nheo mắt lại, yết hầu khẽ động, cuối cùng vẫn chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô.

Hứa Nam Âm cố gạt bỏ những ý nghĩ không lành mạnh, nhưng vẫn không kiềm được dòng suy nghĩ trước đó, cuối cùng vẫn mở miệng: "Em vừa vào thư phòng của anh rồi."

"Ừm?"

"Thư phòng của anh có nhiều đồ cổ quá, chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ?"

Ánh mắt Tống Hoài Tự khẽ lướt qua cô: "Câu này hình như không cần hỏi, em nên rõ điều đó chứ."

Suy cho cùng trong lòng Hứa Nam Âm có quỷ, theo thói quen vô thức nói sang chuyện khác: "Em tò mò thôi, em cũng chưa từng tham dự mấy buổi đấu giá đồ cổ."

Cô thường tham dự các buổi trình diễn thời trang, đấu giá trang sức, còn những buổi đấu giá đồ cổ thì chỉ khi có món cô đặc biệt thích mới đi, ví dụ như chiếc trâm cài độc quyền của bà Tống tương lai, nếu được đấu giá sớm hơn cô nhất định sẽ đến.

Tống Hoài Tự nhàn nhạt đáo: "Cũng bình thường thôi, đa phần là Tưởng Thần đi đấu giá, món nào thích thì mang về Bán Hồ Loan."

Thấy cô có vẻ như muốn tâm sự trước khi ngủ, anh chống tay lên mép giường, nhìn cô với vẻ rất hứng thú.

Hứa Nam Âm bị anh nhìn đến mức tim đập loạn, nhưng vẫn mở miệng nói: "Em còn thấy cả mấy tiêu bản nữa, đặt ở trong đó, lúc đầu không để ý thấy."

Cô lại khen một câu: "Không nhiều, nhưng đều rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!