Ngay khi nghe con vẹt kêu muốn kết hôn, chú Đức và mọi người đã cố nhịn cười, tất cả đều lùi ra sau rời đi.
Chỉ còn lại hai người trong cuộc.
Tống Hoài Tự đưa ngón trỏ ra, dùng đầu ngón tay như phần thưởng mà xoa nhẹ đầu con vẹt, con vẹt nhỏ rất thích, liền lại cất tiếng nói.
"Ánh trăng sáng trước giường, thật đáng sợ quá, nguy hiểm quá."*
(*) Câu này nhại bài thơ "
" (Cạnh giường ánh trăng sáng) của Lý Bạch, nhưng bị con vẹt nói sai ngữ cảnh hài hước.
Người đàn ông buông tay, con vẹt đập cánh bay đi, miệng còn nói: "Lại sống thêm một ngày nữa rồi, cứu mạng, cứu mạng."
Con chim ngốc.
Nhưng cũng có chút hữu dụng.
"Châu Châu muốn kết hôn với anh." Anh nói với giọng khẳng định.
"...."
Hai má Hứa Nam Âm nóng bừng lên: "Anh tin lời nó nói à?"
Tống Hoài Tự co ngón tay nới lỏng cà vạt một chút, chỉ vài bước đã đến bên cạnh cô: "Tại sao lại không tin?"
Hứa Nam Âm chợt nhớ ra, anh cũng từng nuôi vẹt một thời gian, đúng là không dễ bị qua mặt thật.
Dù sao bây giờ họ cũng là vợ chồng chưa cưới, cũng chẳng có gì to tát: "Em nói chuyện với A Lật, nó nghe lỏm rồi học theo thôi."
Bây giờ vẫn chưa biết nó đã học được bao nhiêu rồi.
Vài ngày trước cô còn than phiền rằng A Lật không bao giờ tiết lộ ra ngoài, nào ngờ kẻ "bán đứng" mình lại chính là con vẹt do chính cô mua về.
Hay là đừng tặng nó cho Tống Hoài Tự nữa nhỉ?
Lỡ một ngày nào đó nó lại thốt ra điều bí mật gì đó thì sao...
Nhưng nghĩ lại, nếu tặng cho Tống Hoài Tự, biết đâu sau này đến đây, cô lại có thể nghe thấy bí mật của anh.
Hứa Nam Âm ngẩng mặt nhìn anh: "Đây là món quà em tặng anh."
Tống Hoài Tự khẽ chạm trán cô: "Giờ điều chúng ta nên bàn là, chuyện em muốn kết hôn."
"Không muốn chờ nữa à?" Anh khẽ hỏi bằng giọng trầm.
Hứa Nam Âm ôm lấy eo anh, đã hơn hai ngày không gặp, bất ngờ được gần gũi lại, cô thấy vô cùng nhớ cảm giác này.
Giọng nói bị vùi trong lồng ngực người đàn ông, nhẹ giọng nói: "Từ khi đến Ninh Thành, cũng chẳng gặp anh nhiều như ở Cảng Thành..."
Hứa Nam Âm không mấy thích cảm giác này. Sau khi không kìm được mà nói ra, cô lại ngượng ngùng: "Em chỉ tiện miệng nói với A Lật mấy câu thôi, anh đừng để ý."
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp của anh.
"Anh cũng muốn."
Người thấy khó chịu, không chỉ có mình cô. Chỉ là trước đây anh đã hứa sẽ đăng ký kết hôn ở Cảng Thành, nghe theo ý cô, sẽ không đổi ý, nên mới không nói ra.
Hứa Nam Âm: "Hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!