Chương 37: Muốn kết hôn.

Hứa Nam Âm không kịp nghĩ xem "ta" này là ai.

Ngoài phòng, tiếng bước chân dừng lại.

Tống Đình Xuyên không dám tiến lên nữa, tuy rằng không nhìn thấy cảnh thật, nhưng cái bóng hiện ra đã nói lên tất cả.

Cánh tay vừa gõ cửa còn chưa kịp hạ xuống, đã lùi hai bước rồi nhanh chóng rời đi.

Bà Tống đang đi qua đi lại trong vườn chính, thấy anh ta xuất hiện liền vội vàng kiểm tra từ trên xuống dưới: "Con nói xem, con qua đó làm gì, muốn chọc giận anh cả à!"

Tống Đình Xuyên nhớ lại một chút: "Anh cả còn chưa thấy con, anh ấy không biết con đã về."

May mà anh ta không lên tiếng, cũng không gõ cửa.

Trong lòng bà Tống có chút nghi ngờ, nhưng việc chính vẫn quan trọng hơn: "Hai hôm nay con cứ về ở mấy căn nhà của con đi."

Tống Đình Xuyên: "Mẹ, nếu một ngày nào đó anh cả biết thì..."

Bà Tống: "Còn có thể làm gì được nữa, chờ chết thôi, mẹ là bậc trưởng bối, mẹ gánh là được, con đừng lo."

Tống Đình Xuyên lại hỏi: "Tối nay mẹ nhìn thấy rồi, mẹ thấy tình cảm của anh cả với Châu, Hứa Nam Âm thế nào?"

Bà Tống nhớ lại một chút: "Khá bình thường, giống hệt hồi mẹ với ba con mới cưới."

Trong giới hào môn, có đầy những cặp vợ chồng kính nhau như khách, lễ phép quá mức, bà cũng chưa thấy được mấy đôi thật lòng yêu nhau, nên chẳng phán đoán ra được gì.

Tống Đình Xuyên muốn nói lại thôi, hai người bọn họ hôn nhau ngay trong phòng, chẳng lẽ đây cũng là chuyện mà vợ chồng liên hôn vẫn làm khi rảnh rỗi à?

Anh ta trở về phòng, lại trầm ngâm suy nghĩ, hay là đem hủy cái tiêu bản bướm đó đi.

Nhưng anh ta càng lo hơn, nếu một ngày nào đó chuyện bại lộ, hậu quả của việc hủy đi còn tệ hơn, sớm biết vậy, ngay từ đầu lúc mẹ nói thì đã không nên đồng ý.

Thà rằng chẳng biết chuyện này còn hơn.

"Người vừa nãy nhất định đã phát hiện ra rồi." Trong mắt Hứa Nam Âm mang theo nét xấu hổ lẫn oán trách, cô ngẩng mặt nhìn người đàn ông trước mặt đang điềm nhiên như không.

Tống Hoài Tự thản nhiên nói: "Chứng tỏ chẳng phải chuyện gì quan trọng."

Hứa Nam Âm cũng cho rằng đó là người làm, ngón tay chọc chọc vào ngực anh, không ngờ còn bị bật lại: "Dù sao tối nay em cũng không ở lại đây."

Trong hai ngày sau khi trở về từ nhà cũ của nhà họ Tống, Hứa Nam Âm hầu như không ra ngoài, đến ngày thứ ba, thời tiết cũng không còn nóng như vậy nữa.

Cô nhận được một lời mời dự tiệc.

Người tổ chức buổi tiệc là Chu Thư Di, Hứa Nam Âm cũng chẳng lấy làm lạ, trong số mấy người cô quen biết ở Ninh Thành, Chu Thư Di được tính là một trong đó.

Hứa Nam Âm không từ chối, giờ cô đã đính hôn với Tống Hoài Tự, đây là lần đầu tiên cô tham dự một buổi tiệc như thế, tất nhiên sẽ không qua loa.

Có điều buổi tiệc tối nay toàn là các cô gái, không có đàn ông, nên Tống Hoài Tự cũng không thể đi cùng cô, anh cũng có tiệc xã giao riêng.

Mấy ngày nay mỗi tối đều là A Lật đi ngủ cùng cô, thỉnh thoảng Hứa Nam Âm lại nhớ đến quãng thời gian ở Cảng Thành.

"Không thích thì có thể không đi."

"Anh không thích à?" Hứa Nam Âm kinh ngạc nhìn anh, "Anh có biết ở Cảng Thành bọn em rất thích tổ chức tiệc, tham gia dạ vũ không?"

Tuy tính cách cô điềm đạm, nhưng thật ra lại khá thích sự rực rỡ hoa lệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!