Chương 35: “Em muốn đi xem phòng của anh.”

Việc tự mình hỏi thẳng Tống Hoài Tự là một hành vi đáng để cân nhắc.

Mãi cho đến khi cùng Tống Hoài Tự rời đi, Hứa Nam Âm vẫn đang đắn đo làm thế nào để đặt câu hỏi vừa không bại lộ, lại vừa không có vẻ kỳ quái.

Trợ lý của Trần Triệu Lương từ cửa sổ đi xuống nhìn theo, gửi tin nhắn cho bạn bè: "Tôi thấy Hứa Nam Âm và chồng cô ấy rồi!"

Mọi người lập tức hỏi xin ảnh, cô chụp nhanh một tấm, tiếc là chỉ có bóng lưng, sau khi xem xong cô lập tức xóa ảnh đi.

Hai người đi dưới lầu, một cao một thấp, vô cùng hài hòa, không biết đang nói gì đó, rồi đột nhiên dừng lại.

Và cô vừa lúc chụp được khoảnh khắc người đàn ông nửa ngồi xổm xuống trước mặt cô gái, không khỏi "Oa" một tiếng.

Hứa Nam Âm hôm nay đi giày sandal có đính kim cương lấp lánh, vừa ra khỏi tòa nhà cô cảm giác như có đá dăm dính vào.

"Hình như không có." Cô nhúc nhích chân, rồi người đàn ông đứng dậy, "Anh hôm nay đi công ty, sao còn nhanh hơn em?"

"Tôi không nói nhiều như em." Tống Hoài Tự bình tĩnh nói.

"Anh lại không nghe được, sao biết em nói nhiều..." Hứa Nam Âm khẽ hừ một tiếng, lập tức lên xe.

Tưởng Thần đứng bên cửa xe, bình tĩnh như không nghe thấy gì.

Tống Hoài Tự không nhanh không chậm lên xe sau cô. Khi xe rời khỏi trường, anh mới mở lời: "Vừa rồi em nói đến tôi với thầy giáo à."

Hứa Nam Âm quay đầu nhìn anh, "Đúng vậy, thầy lo lắng quan hệ của em và anh không tốt, anh ở bên ngoài tiếng xấu đồn xa."

Trước đây mọi người đều cho rằng anh làm gì đó với cô, còn cảm thấy hai người hoàn toàn không hợp, ở bên nhau chỉ là mạnh ai nấy chơi.

Hứa Nam Âm nghiêm túc giải thích: "Không phải nói anh thật sự không tốt, mà là thầy không hiểu anh, nên có suy nghĩ giống như người qua đường ban đầu thôi."

Tống Hoài Tự trước nay không để tâm đến những chuyện này: "Không ảnh hưởng đến tài sản của tôi."

Người có năng lực mạnh đến một cảnh giới nhất định, những điều còn lại đều không thành vấn đề. Giống như hiện tại, có rất nhiều người cần anh.

Anh còn nhớ Hứa Thiên Thạch lúc trước cầu xin anh, nói muốn gì cũng được.

Tiền bạc vật chất không sao, nhưng khi Hứa Thiên Thạch mở lời, đã không nghĩ đến việc loại trừ con gái mình. Anh thậm chí có thể đòi Hứa Thiên Thạch con gái ông ta.

Anh không thích nghe kiểu trả lời này.

Cả hai cha con đều gần như vậy, năm đó Hứa Nam Âm cũng khóc lóc nói với anh nhà cô có tiền, muốn gì cũng được.

Nếu anh sau này đòi hỏi cô, tám phần cô sẽ xem anh như hồng thủy mãnh thú, căn bản sẽ không có thái độ tốt như hiện tại.

Hứa Nam Âm khiêm tốn hỏi: "Cái gì có thể ảnh hưởng đến tài sản của anh?"

Người đàn ông bên cạnh thản nhiên nói: "Ví dụ như em đột nhiên không kết hôn với tôi nữa, có thể sẽ ảnh hưởng trong ngắn hạn đến cổ phiếu Tống Thị."

"…."

Hứa Nam Âm còn nhớ lần trước hôn nhân của Lương Gia Mẫn và Đới Hồng Thư công bố, cổ phiếu hai nhà tăng vọt, Lâm Chỉ Quân tiếc hận không mua sớm.

Cô lẩm bẩm một tiếng: "Em cũng muốn kiếm tiền."

Chuyện này có gì khó, Tống Hoài Tự nhướng mày, "Khi nào Tống phu nhân tương lai có hứng thú, có thể dạy em."

Hứa Nam Âm đồng ý ngay lập tức: "Được ạ."

Gần đến đường ven biển Tân Hải, cô cuối cùng cũng nghĩ ra: "Tống Hoài Tự, em hỏi anh một vấn đề, anh nhất định phải trả lời em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!