Hứa Nam Âm thật sự chưa từng nghĩ tới, anh còn muốn ở cùng?
Tuy rằng sau mấy lần như vậy, cô cũng đoán được là có hơi không đứng đắn, nhất thời cũng không nghĩ ra phải trả lời thế nào.
Trước đây đều là anh đưa ra đáp án, cô chỉ cần làm theo là được, giờ đột nhiên phải tự mình suy nghĩ, làm sao mà biết anh thích gì.
Vừa nghĩ như vậy liền dễ nghĩ lệch, sắc đỏ trên mặt càng rõ.
Rơi vào mắt người khác, chỉ nghĩ rằng cô vì đính hôn mà xấu hổ thất thần, liền hùa nhau gọi cô là "cô dâu", khiến cô càng thẹn thùng hơn.
"Để em nghĩ đã..." Hứa Nam Âm nói nhỏ.
Tống Hoài Tự "Ừ" một tiếng, cũng không giục, cùng cô ký vào hôn thư.
Sau đó nữa, bên nhà gái phát bánh lễ do họ mang đến, những việc ấy đều không cần Hứa Nam Âm bận tâm, cô có dư dả thời gian.
Đến chiều tối, Hứa Nam Âm đã không còn cảm giác xấu hổ này nữa.
Trong nhóm chat, Lâm Chỉ Quân và mấy người bạn đang hỏi cảm giác hôm nay thế nào.
Lương Gia Mẫn nói, hôm đó cô ta cảm thấy mình là người phụ nữ rạng rỡ nhất toàn Hồng Kông, hôm nay sẵn lòng nhường danh hiệu ấy cho Hứa Nam Âm.
Hứa Nam Âm không nói rõ được, rất kỳ diệu.
Cô chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ nhanh như vậy, đột nhiên đính hôn rồi, chẳng bao lâu nữa lại còn sắp kết hôn.
Hứa Nam Âm nhắn riêng cho Lương Gia Mẫn: "Cô với Đới Hồng Thư trước đây quan hệ cũng bình thường, sau khi đính hôn sao ở lại ở bên nhau được vậy?"
Lương Gia Mẫn: "Nam nữ trưởng thành rồi còn phải ở bên nhau kiểu nào nữa, hỏi một câu ngủ hay không ngủ là xong rồi. Nhưng mà cô ấy à, chắc chắn không phải kiểu đó đâu."
Hứa Nam Âm hỏi cũng như không.
Tuy rằng phần lớn đám cưới mới ăn chè bánh trôi ngọt, nhưng hôm nay nhà họ Hứa cũng nấu một ít, ban ngày Tống Hoài Tự đút cho cô ăn chính là món ấy.
Hôm nay có quá nhiều món ăn thịnh soạn, cô chỉ muốn ăn chút gì khác, đây là món bánh trôi nhân khoai môn hoa hồng mà nhà bếp nấu riêng cho cô.
Hứa Nam Âm không như anh, ăn một cái là hết, mà cắn từng miếng nhỏ, nhân bánh trôi bên trong đầy ắp, dạng chảy, lập tức tràn ra ngoài, đôi môi đỏ như chu sa của cô khẽ mím, lau sạch chỗ dính.
Tống Hoài Tự ra lệnh cho chính mình phải thu ánh mắt về.
Vẻ mặt của anh từ trước đến nay luôn bình tĩnh điềm đạm, cô hoàn toàn không thể ngờ rằng ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu anh ban nãy lại không thể nói ra đến mức nào.
Anh đứng dậy, bước đến gần cô, rồi lại ngồi xuống.
"Anh đói chưa, có muốn nếm thử không?" Hứa Nam Âm thấy anh đang nhìn bát của mình, "Nhân khoai môn hoa hồng này ngon lắm đấy."
"Cũng tạm."
Người đàn ông vừa nói xong, liền ăn luôn hai viên bánh trôi còn lại trong bát của cô.
Vốn dĩ Hứa Nam Âm định bảo nhà bếp mang thêm một bát khác, không ngờ anh lại như vậy, hơn nữa còn thấy người giúp việc phía sau không xa đang che miệng cười.
"Sao anh lại ăn của em?" Cô kinh ngạc, nói lắp, "Mẹ nói bánh trôi hôm nay phải để lại, có dư có thừa mới may mắn."
Tống Hoài Tự nhìn đôi tai cô lại đỏ lên, kiều diễm như đóa hồng, cả người mềm mại như khoai môn nghiền.
Khuôn mặt cô khi bị anh bóp nhẹ, mềm như lúc anh ăn bánh trôi vậy.
"Hứa Nam Âm." Anh khẽ gọi tên cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!