Bữa trưa được coi là bữa tiệc gia đình sắp kết thúc, những chuyện cần bàn đã bàn xong, chỉ còn thời gian đăng ký kết hôn.
Về việc này, mẹ Hứa chỉ nói: "Hai con tự quyết định là được."
Tống Hoài Tự liếc Hứa Nam Âm một cái: "Xem ý kiến của Châu Châu."
Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Âm nghe anh gọi mình bằng tên thân mật.
Cảm giác hơi bối rối, nhưng giọng anh khi gọi như vậy rất dễ nghe, đúng như Cassie nói.
Suốt cả ngày, Tống Hoài Tự đều ở nhà.
Buổi chiều vẫn bình thản điềm nhiên chơi cờ với ba Hứa, ba Hứa là người chơi cờ dở tệ, nhưng hôm nay ông thắng liền mấy ván.
Hứa Nam Âm thật sự không ngờ, trong chuyện làm vui lòng người lớn, Tống Hoài Tự còn thành thạo hơn cả cô.
Quan hệ của anh và người nhà không tốt, vậy là anh hoàn toàn không muốn hòa giải chút nào sao?
Cả ngày hôm nay, A Lật cứ ngẩn người ra: "Châu Châu, cô kết hôn rồi, sau này ngủ cùng chàng rể, ban đêm có ngủ được không?"
Cô ấy liếc mắt, suy nghĩ một chút: "Thân hình chàng rể này một người bằng hai đứa mình, chắc là ôm sẽ rất vừa vặn."
"...."
–
Sau khi đã bàn xong chuyện hôn sự, mẹ Hứa để Tống Hoài Tự nghỉ lại, được sắp xếp ở phòng đối diện phòng Hứa Nam Âm.
Hứa Nam Âm biết chuyện, còn hỏi mẹ: "Mẹ, mẹ còn nói chúng con không được quá thân mật."
Mẹ Hứa nhăn mặt mắng nhẹ: "Bây giờ thì đương nhiên là được, vài ngày nữa sẽ đính hôn, nhưng tối vẫn phải chú ý một chút."
"Con chắc chắn sẽ ngủ trong phòng mình."
"Mẹ có bảo con sang phòng cậu ấy đâu." Mẹ Hứa cười, "Đính hôn rồi thì được, mẹ thấy Gia Mẫn bây giờ ngày nào cũng vui vẻ."
Hứa Nam Âm hé môi hỏi: "Qua đêm cũng được à?"
Mẹ Hứa: "Không qua đêm thì sao biết cậu ấy ở khoản đó thế nào, liên quan đến hạnh phúc tương lai, mẹ đâu phải mấy người cổ hủ."
Sau cả buổi chiều thắng liền mấy ván cờ, ba Hứa bây giờ rất thân thiện với Tống Hoài Tự, còn gọi Hứa Nam Âm trình diễn chút tay nghề y học cổ truyền.
"…." Hứa Nam Âm cạn lời, "Ba, ba xem con như mấy đứa em biểu diễn tiết mục mừng năm mới à?"
"Chẳng phải là vừa hay kiểm tra luôn sức khỏe của Tống tiên sinh sao."
Hứa Nam Âm nhìn người đàn ông đang pha trà một cách điềm đạm: "Không cần bắt mạch, nhìn sơ cũng biết khí huyết thịnh vượng."
Ba Hứa hỏi: "Vậy là hết rồi à?"
Con gái ông xưa nay luôn nói năng rành mạch về mấy chuyện này, học hành giỏi giang, khiến ông rất nở mày nở mặt trước người khác.
Hứa Nam Âm: "Hết rồi."
Tống Hoài Tự liếc nhìn cô gái tai đỏ bừng một cái, không biết cô lại đang nghĩ lệch gì nữa, lần này đâu phải do anh đề xuất.
Buổi tối, thấy Lật Khả khá thành thạo bước vào phòng ngủ của cô, từ trong cửa hắt ra một mảng màu sắc rực rỡ, anh hơi nheo mắt lại.
Hứa Nam Âm thấy anh dừng lại: "Sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!