Chương 29: “Không hẹn gặp riêng với anh.”

Tối nay?

Là bây giờ, hay là suốt cả đêm?

Tối nay Hứa Nam Âm vốn không định ở lại đây qua đêm, nhưng anh hỏi một cách mập mờ như thế, cứ như không chỉ là lúc này.

"... Dù sao thì bây giờ cũng không được."

Sức của cô đối với Tống Hoài Tự hoàn toàn vô dụng, anh dùng hai ngón tay véo nhẹ d** tai cô: "Sau bây giờ, thì tối nay có thể."

"Tối nay anh định ngủ lại đây à? Không cần về nhà sao?"

"Nếu em giữ anh lại."

Mỗi lần anh đều phải thêm hai chữ "nếu", như thể nếu cô từ chối, anh sẽ buông tay, rời đi ngay.

Nhưng Hứa Nam Âm lại không muốn từ chối, vì chiều cao và vóc dáng của anh bây giờ chính là thứ thuốc mà cô khao khát nhất.

Cuối cùng chỉ tránh né bàn tay anh: "Nhột quá."

Cô chưa từng biết tai cũng là điểm nhạy cảm của mình, khi A Lật và mấy người khác giúp đeo khuyên tai, cô chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Tóm lại, không thể tiếp tục nữa.

Tống Hoài Tự hỏi: "Thích hay không thích?"

Lúc này ngay trước mặt anh, Hứa Nam Âm không thể nói dối: "Có hơi thích." Còn nhấn mạnh thêm, "Chỉ một chút thôi."

Phần trước là một câu trả lời rất dễ nghe, phần sau thì có thể xem như không nghe thấy, Tống Hoài Tự xoa nhẹ tai cô, than thở: "Chỗ nào cũng thế này."

Anh chưa nói hết lời, nhưng Hứa Nam Âm đã đoán được, cô không thể phản bác lại lời anh, hơi thở ngột ngạt trong lớp áo sơ mi, mái tóc đen xõa tung.

Tống Hoài Tự nhẹ nhàng xoay lưng cô về phía anh, tay kia vén mái tóc dài dày và xoăn nhẹ của cô: "Tóc sao dài thế này?"

Cánh cửa có chút lạnh, cô không kìm được nghiêng người về phía hơi ấm, nghiêm túc đáp: "Trời sinh mà."

Anh nói không được để lớp trang điểm bị nhòe, nên nụ hôn rơi xuống những nơi khác.

Tạo hình tối nay của Hứa Nam Âm rất giống một nàng công chúa, mái tóc dài xõa xuống phía sau lưng, dày và mượt như rong biển, vì vậy có không ít sợi tóc trượt khỏi tay anh.

Cô bỗng nhiên nhớ ra gì đó, tò mò hỏi: "Anh Thế Đường có biết anh đến chỗ em không? Hai người vừa rồi còn ở cùng nhau."

"Phải hỏi cậu ta."

Tống Hoài Tự không muốn nói về mấy chuyện không liên quan này, những người khác không nằm trong phạm vi anh để tâm, hôm nay anh đã rất kiềm chế, không cho thêm chút nào.

Mái tóc dài sau lưng của Hứa Nam Âm như thác nước, xõa xuống là có thể che khuất mọi thứ, đây chính là nơi tốt nhất.

Một lúc lâu sau, cô tỉnh táo trong chốc lát, xác nhận mình đã đứng vững: "Tống Hoài Tự, váy em bị anh làm vướng rồi."

Hứa Nam Âm vẫn còn nhớ chuyện "hai phần ba cũng chưa đủ", liền kiếm cớ rất hợp lý: "Còn nữa, em đói rồi."

Người đàn ông buông cô ra, vòng eo cô phẳng lì, nhìn là biết hôm nay cô không ăn mấy, anh dứt khoát dặn dò: "Ăn nhiều một chút."

Hứa Nam Âm: "Em không có khẩu vị lớn như anh."

Tống Hoài Tự véo nhẹ má cô, nửa khuôn mặt cô nằm gọn trong lòng bàn tay anh, môi hơi chu lên vì bị ép, son môi hôm nay rất bóng.

"Em đang nói khẩu vị ở phương diện nào?"

Đôi mắt trong veo của Hứa Nam Âm khẽ trừng lên: "Tống Hoài Tự!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!