Chương 28: “Cầu hôn.”

"Chú Đức, có lên lầu không ạ?"

Từ khi ông chủ lên lầu đến giờ vẫn chưa có động tĩnh hay căn dặn gì, người giúp việc nhất thời không biết có nên lên lầu hay không, đành phải hỏi chú Đức.

Chú Đức bưng đi bát chè ngọt hầm trong bếp, vốn là trà chiều chuẩn bị cho cô Hứa, nhưng cô ấy chưa kịp uống đã đi mất.

Ông đi đến trước thư phòng, gõ nhẹ cửa hai cái, nghe thấy "vào đi" mới bước vào, thấy người đàn ông đang ngồi trước bàn.

"Ninh suốt cả buổi chiều đấy, ông chủ có muốn nếm thử không?" Chú Đức đặt bát chè xuống, "Cô Hứa chưa kịp uống đã đi rồi."

Với tư cách là quản gia, ông tất nhiên biết Tống Hoài Tự xưa nay không ăn đồ ngọt, nhưng hỏi một câu cũng không sao.

Tống Hoài Tự ngẩng mắt nhìn ông: "Có gì thì nói thẳng đi."

Chú Đức: "Cô Hứa lần này về còn quay lại nữa không?"

Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc Hứa Nam Âm vừa lễ phép lại có vẻ mặt dịu dàng, đã đủ khiến người trung niên như ông không kìm nổi lòng thương mến.

Tống Hoài Tự nhàn nhạt nói: "Hay là tôi đưa ông sang nhà cô ấy, vừa khéo cô ấy yếu đuối, vừa thích đồ ngọt vừa hay khóc, ông qua mà hầu hạ đi."

Chú Đức: "...."

"Tất nhiên tôi phải ở lại chăm sóc ngài rồi."

Ông tỏ lòng trung thành, "Sau này có dịp sẽ lại gặp cô Hứa."

Chú Đức đang trầm ngâm nghĩ, bên biệt thự ở Cảng Thành vốn cũng đã có một quản gia, thì thấy người đàn ông đứng dậy.

"Chuẩn bị xe ra sân bay."

Khi Hứa Nam Âm hạ cánh xuống Cảng Thành, trời đã tối.

Làn gió mang vị muối biển khẽ thổi lên khuôn mặt cô, so với cái oi bức của Ninh Thành, nơi này ẩm hơn một chút.

"Mẹ đã bảo người làm rõ tin trước khi con lên máy bay rồi, giờ chắc cũng ổn cả rồi." Mẹ Hứa bây giờ đúng là người làm việc đâu ra đấy, dứt khoát nhanh gọn.

"Để con xem." Hứa Nam Âm mở điện thoại ra.

Thực ra chuyện này dính dáng đến giới hào môn, lại có người không thể đắc tội, nên bên ngoài không có tin lớn nào được công khai cả.

Nhưng vẫn luôn có những người ngoài cuộc chẳng mấy bận tâm, lòng hóng chuyện là trên hết, vì thế vẫn còn sót lại vài bài đăng có kèm ẩn ngữ.

"Tôi là người Cảng Thành, tôi đến xác nhận, hôm nay vợ chồng Hứa Thiên Thạch đi đón con gái về nhà rồi."

"IP của lầu trên đáng tin. Xem ra là thật rồi, tin vỉa hè mà còn truyền ra được, thì khả năng thật càng cao."

"Tôi đang ở Ninh Thành đây, bên này đúng là có người trông thấy tận mắt, tối qua còn vào cả bệnh viện nữa, có ảnh đấy."

"Mọi người nói xem, vị kia tàn bạo đến thế sao, đây là thế kỷ 21 rồi mà, chắc không đến mức ấy đâu nhỉ."

"Đây chẳng phải đã có cả nhân chứng lẫn vật chứng rồi sao."

"Các người hoàn toàn không tin việc đính chính à. Hứa Nam Âm thật sự là bị dị ứng mà, không phải bị ngược đãi, tôi thật sự cười phát điên mất thôi, có người da rất mỏng, chỉ cần dùng chút lực là nổi mẩn, như tôi đây, thật sự rất giống kiểu dị ứng thông thường."

"Trong giới hào môn là nhiều chuyện nhất, theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi mà nói, đại khái là nhà họ Hứa bị ép buộc bởi quyền thế, chỉ có thể chịu ấm ức mà nuốt vào trong."

Hứa Nam Âm: "...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!